Nghe xong tôi suýt nghẹn. Ai đứng đầu danh sách WeChat của tôi vậy trời? Chẳng lẽ là… Phó Tư Châu?
Chắc là thiệt rồi.
Tôi cứng đơ như tượng, không muốn nhúc nhích.
Tưởng Cầm Nhi là người gửi trước. Cô ta mở WeChat, người đứng đầu chỉ đặt tên là “Z”.
Tôi thấy mặt cô ta tái xanh, ngón tay hơi khựng lại, nhưng rồi vẫn gửi tin nhắn.
Chưa tới mười giây, đối phương rep lại ngay:“Anh cũng nhớ em, anh qua liền.”
Cô ta vội tắt màn hình, tay nắm chặt điện thoại.
Một khách mời la lên: “Z đó chẳng lẽ là… ảnh đế Phó?”
Mọi người bắt đầu náo loạn, hò hét đòi cô ta xác nhận.
Tưởng Cầm Nhi ngượng ngùng phẩy tay: “Ai da… đừng đoán bừa, đây không phải WeChat của Tiểu Châu đâu…”
Cái biểu cảm của cô ta khiến ai nấy đều bán tín bán nghi. MC hùa theo: “Gửi thêm một câu nữa đi~”
Cô ta khẽ lắc đầu: “Tôi đã nhận phạt rồi, đừng làm phiền anh ấy.”
“Aaaaaaa, chắc chắn là ảnh đế rồi!!”
“Trời ơi, có khi họ thật sự đang yêu nhau!”
“Sao Giang An im ru vậy? Lên mặt với Cầm Cầm nhà tui hả?”
Tôi không nói gì, vì đang bận… lục lại trí nhớ.
Phó Tư Châu hình như không dùng avatar đó. Cái hình đó quen lắm, mà tôi không nhớ nổi là ai.
MC lên tiếng: “Được rồi, Cầm Nhi đã hoàn thành rồi, tiếp theo là An An.”
Cả hội trường đồng loạt nhìn tôi.
Thật lòng tôi không muốn gửi tin đó cho Phó Tư Châu. Nhưng tôi là Giang An mà – chơi là chơi tới cùng.
Một câu thôi đúng không? Gửi thì gửi!
Tôi mở WeChat ra… đứng đầu là Chó chết.
Tôi cắn răng, gõ tin nhắn:
“Em nhớ anh rồi, anh có thể quay lại không?”
Trong đầu tôi cầu nguyện điên cuồng: Đừng trả lời… em đổi 10 gói mì cay lấy sự im lặng của anh…
“Đối phương đang nhập tin nhắn…”
Chưa tới 3 giây: “?”
8
Trước khi tham gia show thực tế này, tôi đã chuẩn bị tinh thần mình có thể thua.
Nhưng tôi không ngờ… phần trừng phạt lại là kiểu “thách thức nhân phẩm” như vậy.
Nhìn thấy đối phương chỉ nhắn lại một dấu hỏi chấm, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Đúng rồi, đúng rồi, cứ trả lời như vậy là tốt rồi, đừng có bày trò gì kỳ quặc là được…
Nhưng chưa kịp yên tâm thì tâm trạng tôi lại như tàu lượn siêu tốc — lao vút lên đỉnh.
“Em cũng sẽ nhớ anh à?”
“Dù em có nói gì, anh cũng sẽ méc ba em đó.”
Á á á cái đồ chết tiệt kia đang nói cái quái gì vậy!
“Sao hồi em đi du học không nói nhớ anh?”
“Nếu bây giờ em nói lại một câu nữa, anh lập tức quay về.”
“??? Không chịu trả lời? Lại thua trò thử thách nữa hả?”
“Anh không mắc mưu lần này đâu.”
“Nhanh lên, nói nhớ anh đi.”
Tôi nhìn đống tin nhắn dồn dập, mặt tái mét như tro.
Phó Tư Châu, anh không chơi theo kịch bản bình thường được à??
Còn chưa kịp làm gì, thì video call của anh ta nổ tung trên màn hình.
Tôi quýnh lên tắt liền. Một giây sau, anh ta lại nhắn:
“Nghe máy.”
Chỉ ba chữ, nhưng tôi đã hình dung ra nét mặt bên kia của Phó Tư Châu:
Chắc chắn là hơi nhíu mày, gương mặt bình tĩnh, giọng nói trầm thấp, ánh mắt đen láy nhìn tôi chằm chằm không buông — kiểu nhìn mà chỉ cần tôi phản kháng thêm hai câu là ảnh sẽ thì thầm: “An An, ngoan nào, nói hết cho anh nghe.”
Mỗi lần như vậy, tôi đều chống không nổi quá ba giây là khai sạch.
Sợ dân mạng đoán ra thân phận anh ta, tôi chỉ kịp gõ một câu: “Em đang ghi hình, phải tắt máy.”
Bình luận trên livestream nổ tung.
“Trời đất ơi anh này hài ghê, ngầu dữ!”
“Kiểu lạnh lùng kiêu ngạo nhưng lại như chó con giận dỗi, miệng bảo giận mà vẫn dính lấy chủ =))”
??? Các chị ơi ý tưởng này nguy hiểm nha… Phó Tư Châu mà biết bị gọi là chó con chắc gãy luôn trụ tượng.
“Có ai để ý là cô ấy lưu tên anh ấy là ‘chó chết’ không =)))”
“Có gì buồn cười, anh ta là cái loại theo đuổi người ta bị dắt mũi còn bị chửi, đúng là ‘trai cún’ chính hiệu.”
Khoan, mấy người không hiểu đâu, tôi gọi anh ta là chó chết là có lý do chính đáng!
9
Tôi xin thề — từ nhỏ đến lớn, chỉ cần chuyện gì có dính tới Phó Tư Châu, là tôi không bao giờ có kết cục tốt.
Lúc nhỏ đi bắt cá dưới sông, trèo cây lấy tổ chim, Phó Tư Châu đứng đó nhìn trơ mắt. Tôi còn “tốt bụng” chia cho anh ta hai quả trứng chim.
Kết quả? Anh ta mang thẳng lên báo với ông nội tôi. Tôi bị ăn đòn te tua.
Hồi học, tôi đánh nhau với mấy tên con trai, năn nỉ anh ta đừng nói với ba tôi.
Anh ta gật đầu… rồi quay mặt một cái méc liền. Tôi lại bị ăn đòn.
Lần gần nhất, tôi còn dặn rõ ràng: đừng nói với ba tôi chuyện tôi bị cả mạng xã hội chửi sấp mặt.
Anh ta nhìn tôi một cái, gật đầu: “Ừ.”
Và tối đó tôi ăn chửi, sáng hôm sau bị ba “chuyển phát nhanh” về nông trại nuôi heo!
Đúng là đâm sau lưng cực kỳ không nể mặt, nói theo ngôn ngữ hiện đại: backstab cấp cao.
Vậy nên, mỗi lần anh ta làm tôi nổi điên, tôi liền đổi tên anh ta trong danh bạ thành “chó chết”.
Ai bảo anh ta cứ chạy ra – vào blacklist của tôi như đi chợ? Tự chuốc lấy cả!