14
Tôi cứ nghĩ, lấy được lần đầu của Giang Dần rồi thì sẽ hết bận tâm.
Nhưng không ngờ, mấy ngày sau khi quay lại, hình ảnh gương mặt hai mươi tuổi của anh ta cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
Lặp tới lặp lui, khiến tôi bực bội vô cùng.
Tôi phóng xe thẳng đến công ty của Giang Dần.
Từ hôm anh ta rời đi, vẫn chưa về nhà.
Tôi đi thẳng đến trước cửa phòng làm việc.
Giang Dần đang họp với mấy nhân viên.
Hai mươi chín tuổi, anh không chỉ đẹp mà còn trưởng thành, điềm đạm.
Dù có nhân viên mắc lỗi lớn, anh cũng không nổi giận. Chỉ hơi nhíu mày, sau đó đưa ra phương án xử lý.
Khả năng kiểm soát cảm xúc khiến người ta kinh ngạc.
Tôi bước vào, gọi:
“Chồng ơi, anh tan làm chưa?”
Một câu “chồng ơi” khiến cả phòng họp ngẩng đầu nhìn tôi.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, rồi đồng loạt chuyển qua Giang Dần.
Anh đặt tài liệu xuống.
Giọng nói vốn nghiêm túc cứng rắn cũng dịu lại đôi chút.
“Đừng phá, anh còn đang làm việc.”
Tôi bước tới.
“Làm việc mà quan trọng hơn vợ sao?”
“…”
Giang Dần vẫy tay cho nhân viên lui ra.
“Tan họp trước. Lát nữa họp tiếp.”
Mọi người lục tục rời đi.
Người cuối cùng còn cẩn thận khép cửa lại.
Phòng làm việc chỉ còn tôi và Giang Dần, không hiểu sao tôi lại thấy hơi ngại.
Tôi nghịch bút máy của anh, rồi lại chạm vào chậu cây trên bàn.
“Ờ… anh bận ghê ha.”
“Ừ. Đang chuẩn bị lịch trình sang châu Âu. Trước khi đi phải xử lý hết công việc.”
“Sang châu Âu?” Tôi ngạc nhiên. “Anh đi công tác à?”
“Tuần trăng mật.”
Thấy tôi định nghịch cây xương rồng, anh âm thầm đẩy chậu cây ra xa tay tôi.
“Thật ra đặt vé từ lâu rồi, chỉ là em không quan tâm lắm. Nếu không muốn đi, có thể hủy—”
“Không! Đương nhiên phải đi chứ. Tuần trăng mật mà, đời người chỉ có một lần.”
Tôi ngắt lời anh, bỗng nhiên thấy tâm trạng mình vui hẳn.
Tôi nhún nhảy ra cửa, thì anh gọi lại:
“Ăn trưa chưa? Nếu chưa thì ăn với anh.”
“Anh không bận sao?”
“Ăn cơm vẫn phải ăn chứ.”
Hai chúng tôi sóng bước rời khỏi công ty, toàn bộ nhân viên đều nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
Đi ngang qua một bàn làm việc, tôi thấy có người đang gõ tốc độ bàn thờ trong group công ty:
【Từ lúc thành lập công ty đến giờ, lần đầu thấy có phụ nữ đến tìm sếp đấy!】
【Tưởng tin đồn sếp cưới là giả chứ, tôi còn tưởng ảnh là gay cơ…】
Chỉ có tôi từng đến tìm anh?
Còn cái người từng để lại hình xăm kia thì chưa từng đến?
15
Trước khi đi tuần trăng mật, tôi muốn giải quyết dứt điểm chấp niệm cuối cùng.
Vì vậy tôi lại đứng trước cánh cổng thời không một lần nữa.
Từ lần đầu xuyên không, tôi đã cài thời gian đích là năm năm trước.
Chỉ là—mỗi lần đều lệch mất.
Nhưng lần này, tôi có linh cảm—sẽ không còn sai nữa.
Quả nhiên.
Hiện tại Giang Dần đã hai mươi tư tuổi.
Sau khi tốt nghiệp đại học, anh tự khởi nghiệp, lập một studio nhỏ, đang trong giai đoạn khó khăn nhất.
Tôi tìm đến căn phòng trọ anh thuê, đứng đợi ngoài cửa.
Tôi chờ rất lâu, đến mức suýt ngủ gật, thì Giang Dần mới trở về với dáng vẻ mệt mỏi rã rời.
Tôi ngáp một cái, vẫy tay gọi anh.
Giang Dần sững người trong chốc lát, rồi lao đến ôm chầm lấy tôi, hôn tôi đầy dữ dội.
“Bốn năm! Hẳn bốn năm trời! Ôn Du, vì sao mỗi lần em đến đều để anh đợi lâu như vậy?!”
Tôi bị anh hôn đến nghẹt thở, không thốt nên lời.
Mấy năm rồi mà kỹ thuật hôn vẫn dở như cũ.
Nhưng dù kỹ năng vẫn tệ, lòng ham muốn trong tôi lại từ từ trỗi dậy.
Giang Dần bế tôi vào trong, vừa hôn vừa cởi từng chiếc cúc áo.
Đến lúc áo mở bung, tôi cúi đầu nhìn bụng anh.
Sạch sẽ, không một vết mực. Chỉ có cơ bụng rõ nét.
“Đóa hoa đâu?”
Giang Dần thở dốc bên tai tôi.
“Hoa gì cơ?”
“Violet. Vẫn chưa ai trồng à?”
Giang Dần bất lực bế tôi lên, đặt xuống giường.
“Ôn Du… rốt cuộc tương lai của anh… tệ đến thế nào vậy?”
Ờ… cũng không hẳn là tệ.
Nhưng tôi không nói nên lời.
Tôi đưa tay vẽ nhẹ lên đuôi mắt anh, vương chút mồ hôi.
“Nào, để em kiểm tra xem kỹ năng của anh có tiến bộ không.”
…
Chẳng tiến bộ chút nào cả.
Phòng trọ vừa nhỏ vừa cũ, không có điều hòa, cả hai người mồ hôi nhễ nhại. Tôi vừa mệt vừa bực.
“Bốn năm rồi, kỹ thuật của anh vẫn chẳng khá hơn là sao?”
Giang Dần giơ tay che nửa khuôn mặt, giọng khẽ đến mức gần như không nghe rõ, mang theo chút ngượng ngùng.
“…Bốn năm nay, ngoài mấy lần với em hồi đó, anh chưa từng làm nữa. Làm sao mà tiến bộ được.”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Anh nói gì vậy? Không yêu đương thêm ai à?”
Giang Dần hạ tay xuống, cau mày nhìn tôi.
“Dù em đã rời đi rất tệ, nhưng trong lòng anh, em vẫn là bạn gái anh. Sao anh có thể tìm ai khác được? Tương lai anh thật sự tệ đến vậy à? Em nhất định phải nghĩ xấu về anh sao?”
Lần đầu tiên tôi nghe anh nói nhiều như thế.
Rõ ràng là tôi đã ép anh đến mức không chịu nổi.
“Thôi được rồi được rồi, em sai rồi.”
Tôi cúi đầu hôn lên môi anh, nhìn gương mặt đang giận dữ dần dịu lại, định bụng dỗ dành anh.
“Thật ra… cũng không tệ lắm đâu.”
Ừm, cũng có chút cảm giác.
Mắt Giang Dần sáng rực lên.
“Thật à?”
“Thật.”
Giang Dần ôm lấy tôi, kéo chăn phủ lên cả hai.
“Vậy thì… thêm một lần nữa.”
Giá mà biết sớm, tôi đã chẳng khen!
16
Sự thật chứng minh, Giang Dần đúng là có chút thiên phú khoản này.
Dù có chút vụng về vì lâu ngày không làm, nhưng vào guồng thì tiến bộ thần tốc.
Tôi mệt đến nỗi không muốn nhúc nhích, giọng cũng khàn cả đi.
Mãi đến khi tôi sắp gục, anh mới chịu dừng lại, nhưng vẫn ôm chặt lấy tôi.
Sáng hôm sau, trước khi đi làm, anh cúi xuống hỏi tôi, giọng dịu nhẹ bên tai:
“Ôn Du, em sẽ không rời đi nữa… đúng không?”
Tôi lờ mờ trả lời trong cơn buồn ngủ:
“Không… không đi đâu…”
Dù sao thì… tôi vẫn chưa chơi đủ mà.
Người đang ôm tôi im lặng một lát, rồi khẽ thở dài:
“Dối trá.”
Vì đêm hôm trước quá mệt, nên cả ngày hôm sau tôi lười biếng nằm trên giường.
Tối đến, tôi diện bộ đầm ngắn gợi cảm kèm tất đen, chuẩn bị đi đón Giang Dần tan làm.
Không ngờ, vừa ra tới cửa, anh đã trở về.
Trên tay là một bó hoa hồng đỏ tươi rực rỡ.
Thấy tôi ăn mặc chuẩn bị đi, trong mắt anh lóe lên chút buồn.
“Em định đi đâu? Lại tới quán bar? Hay… lại muốn rời đi?”
Tôi mở miệng định giải thích, nhưng chưa kịp nói gì, anh đã kéo tôi lại và hôn tôi.
“Đừng đi. Chỉ cần em ở lại, anh có thể làm bất cứ điều gì em muốn.”
“Bất cứ điều gì?”
Tôi bỗng thấy hứng thú trêu chọc.
“Bảo anh quỳ xuống cũng được?”
Giang Dần dùng hành động để trả lời.
Anh bế tôi đến mép giường, đặt ngồi xuống, sau đó thật sự quỳ gối bên cạnh, nhẹ nhàng nâng tay tôi lên, hôn vào từng ngón tay.
Tôi ngạc nhiên đến nỗi không nói nên lời.
Không thể tin nổi.
Giang Dần hai mươi chín tuổi rõ ràng luôn lạnh lùng và nghiêm túc như vậy.
Mà Giang Dần hai mươi tư tuổi, lại có thể làm ra hành động như thế.
Sự chênh lệch ấy khiến tôi bất giác thấy kích thích.
Tôi lấy một bông hồng ra, đưa cho anh.
“Cắn đi.”
Giang Dần nghe lời ngậm lấy.
Anh ngậm cành hoa, quỳ gối dưới chân tôi, ngẩng đầu nhìn tôi.
Gương mặt đẹp trai của anh ửng hồng dưới ánh hoa, hàng mi khẽ run, đôi mắt đen sâu thẳm ướt át nhìn tôi đắm đuối.
Cảnh tượng ấy thật khiến người ta say mê.