07
“Nhưng nói thật nhé, diễn xuất của anh chắc chắn là siêu đỉnh, đến mức lừa được tất cả mọi người, ngay cả em cũng bị lừa.”
“Em có biết không, khi anh đến tìm em cầu hôn, biểu cảm và ánh mắt của em lúc đó… đáng yêu cực kỳ. Thôi, anh lại nói nhiều quá rồi.”
“Thật ra… anh vẫn luôn muốn hỏi em một câu——”
Anh ho khẽ một tiếng, người đàn ông lạnh lùng kiêu ngạo ấy, giọng bỗng chốc mang theo chút ngại ngùng non nớt:
“Tống Tang Âm… em có thể thử… thích anh một chút không?
“Kiếp này chắc anh không chờ được rồi… vậy thì, kiếp sau nhé. Khi anh tìm đến em, em hãy nói cho anh biết.”
Tiếng thắng xe chói tai, tiếng hét hoảng loạn vang lên.
Tôi nghe rõ mồn một lời cuối cùng của anh.
Anh nói:
“Tống Tang Âm… anh thật sự—thật sự—thật sự—rất thích em.”
Đuôi câu còn lẫn một nụ cười nhè nhẹ.
Cảm xúc tôi dồn nén bao năm trời, vào khoảnh khắc đó, hoàn toàn sụp đổ.
Phòng khách trống trải, trên bàn vẫn còn đó bó hoa bách hợp Hạ Vấn Tân vừa mang về mấy hôm trước.
Tôi luôn thích bách hợp.
Anh biết, nên ôm đến như một món báu vật:
“A Âm, có thơm không? Anh tự tay chọn từng cành đó.
“A Âm, từ giờ, hoa trong nhà đều để anh lo.”
Lúc đó, trong mắt anh là những vì sao dịu dàng.
Tôi làm sao có thể nói lời từ chối.
Nhưng chính người hứa hẹn…
Lại dối lừa.
Anh ra đi trước.
Mang theo cả hương bách hợp cuối cùng trong đời tôi.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính rọi xuống vai, tôi đưa tay ra đón, lại chỉ cảm thấy một mảnh lạnh lẽo.
Đến tận bây giờ…
Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy tình yêu sâu nặng, mãnh liệt mà lặng thầm của Hạ Vấn Tân, ẩn giấu dưới lớp băng dày năm ấy.
Chỉ là… hình như… đã quá muộn.
08
Luật sư Trần gặp lại “phu nhân Hạ”, là một tuần sau đó.
Anh đến để lấy giấy tờ chuyển nhượng di sản.
Anh đã theo Hạ Vấn Tân nhiều năm, cũng từng gặp phu nhân của anh vô số lần.
Trong ấn tượng của anh, phu nhân Hạ luôn là một người điềm đạm, nhã nhặn, lúc nào cũng nở nụ cười dịu dàng. Giống như một pho tượng ngọc Phật được đặt trên đài cao, lạnh lùng nhìn đời, không vui, không giận, không xúc động.
Ngay cả khi nghe tin Hạ Vấn Tân qua đời, cô cũng chỉ sững người một chút, đến mắt còn chẳng hề đỏ.
Hạ Vấn Tân đã từng đối xử với cô tốt như thế.
Đổi lại, chỉ là một giọt nước mắt lạnh nhạt.
Luật sư Trần từng cảm thấy bất công thay cho Hạ Vấn Tân.
Nhưng lần này, khi vừa bước vào phòng khách, anh lại thấy phu nhân Hạ đang ôm trong lòng mấy bó hoa bách hợp đã khô héo từ lâu, sắc mặt tái nhợt còn hơn cả tuyết trắng ngoài trời.
Thấy anh đến, cô không còn giữ vẻ khách sáo thường ngày, chỉ lạnh nhạt nói:
“Luật sư Trần, hãy đem toàn bộ tài sản của anh ấy quyên góp cho trại trẻ mồ côi đi.
“Tôi không cần.”
Không có lấy một tia do dự.
Trước khi rời đi, luật sư Trần không kìm được, quay đầu hỏi:
“Phu nhân, cô… từng yêu tổng giám đốc Hạ chứ?”
Phu nhân Hạ chỉ khẽ mỉm cười, nhưng không trả lời.
Nhiều năm sau, phu nhân Hạ đã trở thành nhà từ thiện được truyền thông ca ngợi, giúp đỡ không biết bao nhiêu trẻ mồ côi.
Lần cuối luật sư Trần gặp lại cô, là tại giường bệnh.
Rõ ràng mới bốn mươi lăm tuổi, mà tóc cô đã bạc trắng cả đầu.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể đang nhìn thấy ai đó, khuôn mặt thoáng hiện vẻ ngây thơ của một thiếu nữ, khẽ nói:
“Yêu chứ.
“Luôn luôn yêu.”
09
“A Âm, mẹ xin con, cứu em gái con một lần được không? Con bé còn nhỏ như vậy, sao có thể ngồi tù chứ!”
“Chị ơi, em biết em sai rồi, em thật sự không cố ý mà, em không muốn vào tù đâu… Em là minh tinh nổi tiếng đó, vào tù thì cả đời em sẽ bị hủy mất!”
Khi tôi tỉnh lại từ màn đêm tối đen, thứ đầu tiên lọt vào tai là tiếng gào khóc om sòm.
Đầu tôi đau như búa bổ, từ từ mở mắt ra, mới nhìn rõ được cảnh tượng trước mắt.
Tống Như đang quỳ rạp dưới đất, vừa khóc vừa đập đầu xuống sàn.
Cha nuôi ôm chặt lấy cô ta, dỗ dành đầy xót xa.
Còn mẹ nuôi thì đang siết chặt tay tôi, gương mặt đẫm lệ, giọng nói vừa nghẹn ngào vừa nghiêm túc:
“A Âm, con có thể thay em vào tù được không?”
Tôi im lặng nhìn bà, như thể đang chờ đợi lời khẳng định.
Mẹ nuôi nghiến răng:
“A Âm, hiện trường không có camera, lúc đó chỉ có con và Như Như ở đó. Paparazzi chụp được cũng chỉ là một bóng lưng, chẳng thấy được mặt. Chỉ cần con nhận là vô tình đẩy Hạ Hiểu Hiểu ngã, cảnh sát cũng không tra ra gì đâu.
“Con yên tâm, sau khi con vào tù, mẹ nhất định sẽ lo liệu ổn thỏa, không để con chịu khổ. Đợi con ra tù, nhà họ Tống vẫn sẽ nuôi con cả đời.”