15.
Nắng rót qua khung cửa kính lớn, trải dài khắp phòng khách.
Tôi cuộn mình lười biếng trên sofa, ngẩn người nhìn bóng lưng Tô Cận đang bận rộn trong bếp.
Vai rộng, eo thon, đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần tây, từng đường cơ trên cánh tay hiện rõ mỗi khi anh cắt đồ ăn…
Người đàn ông này đúng là bản thể hoàn hảo của mẫu bạn trai trong mơ của tôi.
Reeng… reeng…
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, kéo tôi ra khỏi phút giây mơ mộng.
Màn hình hiển thị cái tên: “Lâm Gia Dương”.
Tôi khẽ nhíu mày — cái tên này hoàn toàn không có chút ấn tượng nào trong đầu.
“Alô?”
Tôi do dự bắt máy.
“Cậu Trình trời ơi đất hỡi!”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam đầy khoa trương.
“Cậu mất tích luôn hả? Gần nửa tháng rồi không ló mặt! Bên Kim Việt có mấy em mẫu mới, tối nay anh em tụ họp, cậu có đến không?”
Tôi chớp mắt: “…Xin lỗi, anh là…?”
“…Cái gì cơ?”
Đầu dây kia im bặt trong một nhịp rõ dài.
“Cậu đùa tôi đấy à? Tôi, Lâm Gia Dương đây!”
“Xin lỗi, tôi gặp tai nạn… đang bị mất trí nhớ một chút.”
Im lặng.
Và rồi, như thể sét đánh ngang tai, là tiếng hét kinh ngạc như bom nổ:
“Mất trí nhớ?! Thật hả trời?! Hèn gì tôi đến tận nhà cậu, quản gia bảo cậu không về! Vậy giờ cậu đang ở bệnh viện nào? Tôi tới liền!”
“Không phải bệnh viện,” tôi buột miệng, “Tôi đang ở nhà của Tô Cận.”
“…Nhà ai cơ?!”
Âm lượng bên kia đột nhiên bùng nổ, suýt làm thủng cả màng nhĩ tôi.
“Tô Cận? Là… cái anh tổng của Tập đoàn Tĩnh Viễn đó hả?! Cái tên mà cậu từng ghét cay ghét đắng ấy?!”
Ngón tay tôi vô thức siết chặt gối sofa.
“Anh… đang nói gì vậy?”
“Cậu với hắn chẳng phải kẻ thù truyền kiếp sao? Lần trước ở tiệc rượu, cậu còn lớn tiếng nói muốn ‘cho hắn biết tay’…”
Giọng của Lâm Gia Dương đầy bối rối.
“…Khoan đã, cậu không đùa tôi đấy chứ? Cậu thực sự bị mất trí nhớ?”
Một cơn choáng nhẹ ập đến, như thể mặt đất dưới chân tôi vừa bất ngờ sụp xuống.
“Không phải đùa,” tôi đáp một cách cứng nhắc, “tôi đang sống với người yêu mình — có gì sai?”
“Người yêu á?!”
Tiếng hét chói tai từ Lâm Gia Dương khiến tôi phải giật điện thoại ra xa khỏi tai.
“Cậu đập đầu đến nỗi lú rồi à? Cậu và Tô Cận á?! Người yêu?! Hai người mà gặp nhau không mỉa mai đá đểu là may lắm rồi! Còn nhớ vụ thi đấu golf lần trước không? Cậu còn cố tình—”
“Đủ rồi!”
Tôi đột ngột cắt ngang.
“…Tôi… tôi đang rất rối. Tạm vậy đã.”
Tôi ngắt máy.
Chiếc điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống tấm thảm bên cạnh như thể nó cũng không chịu nổi cuộc đối thoại vừa rồi.
Kẻ thù?
Không thể nào…
Tô Cận luôn đối xử với tôi dịu dàng đến vậy. Anh nấu ăn mỗi sáng, chúc tôi ngủ ngon mỗi tối, từng ánh mắt anh nhìn tôi đều đong đầy yêu thương…
Chẳng lẽ — tất cả chỉ là giả tạo?
Trong bếp, Tô Cận đang cắt trái cây. Động tác anh vẫn nhanh nhẹn, tao nhã, không chút sơ hở.
Tôi ngây người nhìn bóng lưng ấy.
Chợt thấy… xa lạ đến đáng sợ.
Người đàn ông này, rốt cuộc là ai?
Là người tôi yêu…
Hay là kẻ tôi từng tuyên bố phải “cho biết tay”?
16.
“Lạc Lạc?”
Tô Cận quay lại, trên tay là một khay trái cây đã cắt gọn gàng.
“Ăn chút trái cây đi.”
Tôi không trả lời. Chỉ lặng lẽ nhìn anh.
Dường như anh cũng nhận ra có điều gì không ổn. Đặt khay xuống, anh nhanh chóng bước đến, quỳ một gối trước sofa, để tầm mắt ngang bằng tôi.
“Sao thế? Em thấy không khỏe à?”
Đôi mắt luôn dịu dàng ấy giờ đây đầy lo lắng. Bàn tay thon dài nhẹ chạm lên trán tôi, như muốn kiểm tra thân nhiệt.
Tôi muốn tìm ra chút gì đó giả tạo trong ánh nhìn ấy — một khe hở, một sự trốn tránh, một biểu hiện chột dạ.
Nhưng tôi chỉ thấy sự lo lắng thuần túy.
“Để anh lấy cho em chút nước mật ong.”
Anh đứng dậy, đi về phía bếp.
Ánh mắt tôi dõi theo anh.
Từng động tác của anh vẫn chỉn chu như mọi khi: lấy mật ong, pha với nước ấm, khuấy đều, chọn đúng ống hút loại gập — loại tôi ghét phải ngửa cổ khi uống.
Trên khay hoa quả, dưa hấu được cắt thành khối vuông vừa miệng, nho đã lột vỏ, bỏ hạt, cam được bóc sạch lớp màng trắng.
Từng chi tiết tỉ mỉ.
Từng cử chỉ chăm sóc.
Là thật… hay là ngụy trang?
“Uống chút đi.”
Anh quay lại, đưa ống hút sát miệng tôi.
Tôi máy móc hút một ngụm. Độ ngọt vừa vặn.
Ngón tay cái của anh khẽ lau đi giọt nước bên khóe miệng tôi. Động tác thuần thục, như thể đã lặp lại vô số lần.
“Có chuyện gì vậy?”
Anh hỏi khẽ.
“Mặt em nhìn nhợt nhạt quá.”
Tôi nhìn anh. Khuôn mặt rõ nét kia đột nhiên gợi lại giọng nói của Lâm Gia Dương vang vọng trong đầu:
“Hai người là kẻ thù mà.”
Nếu điều đó là thật… thì người đàn ông đang ngồi trước mặt tôi đây — là ai?
Là người yêu tôi sao?
Hay là một kẻ thù từng đối đầu gay gắt?
“Lúc nãy…”
Tôi hít một hơi.
“…có người tên là Lâm Gia Dương gọi. Anh ấy nói… chúng ta từng là kẻ địch của nhau.”
Tay Tô Cận khựng lại giữa không trung.
Trong một tích tắc, tôi thấy ánh mắt anh lóe lên — thứ gì đó như chấn động, như do dự, như… sợ hãi.
Nhưng chỉ trong một chớp mắt, ánh nhìn ấy đã trở lại bình thường.
Anh không lập tức phủ nhận.
Chỉ lặng lẽ đặt ly nước xuống bàn, rồi ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Anh ta còn nói gì nữa?”