01.
Tiếng nô đùa của lũ trẻ ngoài phố vọng vào qua cánh cửa kính mờ ảo, nhưng không thể xua tan được sự ngưng đọng trong tiệm.
Hai người đàn ông từng bắt tay nhau đuổi tôi ra khỏi quân khu đại viện năm xưa, giờ đây vẫn đứng trước quầy thu ngân không chịu rời đi.
Cố Hoài Thâm xách hộp bánh ngàn lớp vừa ra lò, yết hầu khẽ động đậy:
“Viên Viên có phản ứng thai kỳ nặng, nên chúng tôi đưa cô ấy xuống phía Nam này ở một thời gian.”
“Và cả mẹ em… cũng đi cùng.”
“Em có muốn gặp không?”
Tôi vừa lau túi bắt kem vừa lắc đầu: “Không cần đâu. Xin thay tôi gửi lời hỏi thăm đến Phu nhân Bùi.”
Ngừng một lát, tôi bổ sung: “Không nhắc đến cũng được, tránh gây hiểu lầm.”
Ngón tay của anh kế Bùi Từ chợt siết chặt: “Tiểu Chi, thật ra những năm này chúng tôi…”
“Chị!”
Cô gái nhuộm tóc hồng nhảy chân sáo đẩy cửa bước vào, ôm lấy cánh tay tôi lắc mạnh: “Đói ch em rồi!”
Trên mặt tôi cuối cùng cũng nở một nụ cười thật tâm, tôi chấm nhẹ lên chóp mũi cô bé: “Trong tủ lạnh có chiếc bánh nhung đỏ em thích nhất.”
“Không chịu đâu,” A Lê nũng nịu, “Chị ăn cùng em đi.”
Tôi bất lực nhìn về phía hai người đàn ông kia, nụ cười nhạt dần: “Hai vị tiên sinh, bánh đã gói xong rồi.”
Ánh mắt Cố Hoài Thâm thoáng chút ngẩn ngơ khi nghe thấy từ “Nhung đỏ”.
Còn Bùi Từ thì ngây người nhìn dáng vẻ hoạt bát của A Lê, nuốt xuống nửa câu còn lại.
Tôi dắt A Lê đi vào bếp, cánh cửa tự động chậm rãi ngăn cách tầm mắt.
Khi tôi trở ra, cửa tiệm đã trống không.
A Lê vừa cắn dĩa vừa lầm bầm: “Chị ơi, hai anh quân nhân vừa nãy chị quen hả? Ánh mắt họ nhìn chị lạ lắm.”
“Lúc họ đến, em thấy cả đoàn xe, biển số quân khu, lại còn có lính cần vụ đi theo nữa.”
“Nghe nói một người là Thiếu tướng, một người là sĩ quan cấp cao của Bộ chỉ huy.”
Tôi cúi đầu sắp xếp hóa đơn: “Chỉ là khách hàng thôi.”
“Nếu chị thật sự quen biết những người như thế,” tôi nhẹ nhàng chọc vào trán cô bé, “còn cần phải dậy sớm mỗi ngày nướng bánh cho em ăn sao?”
A Lê cười khúc khích, ghé sát vào tai tôi: “Nghe nói phu nhân của vị Thiếu tướng kia chính là em gái của vị sĩ quan cấp cao, lần này đặc biệt đến chỗ chúng ta dưỡng thai đấy… Được cưng chiều như vậy, thật là hạnh phúc quá.”
Tôi bình tĩnh “Ừm” một tiếng, ném chiếc túi bắt kem đã cũ vào thùng rác.
Họ cưng chiều Bùi Viên đến mức nào, làm sao tôi lại không biết.
Dù sao thì mười năm trước
Một người đã đưa tôi vào bệnh viện tâm thần ngay trong đêm tân hôn, biến tôi thành một kẻ điên bị người đời cười chê.
Một người công bố tin tôi đã ch ra bên ngoài, đích thân đuổi tôi ra khỏi quân khu đại viện.
Cả hai hợp tác ăn ý không một kẽ hở, nghiền nát tôi thành tro bụi, đẩy tôi vào địa ngục vô gián.
02.
“Cái gì đây ạ?”
A Lê nhặt một chiếc vòng tay bện từ cạnh quầy.
Sợi dây màu xanh quân đội, có dính vết mzáu khô, trên đó còn treo một vỏ đạn bạc nhỏ xíu.
Tôi ngước mắt lên, nhận ra đó chính là chiếc “khóa bình an” tôi đã tặng cho Cố Hoài Thâm năm xưa.
Lúc đó, anh ấy chưa phải là Thiếu tướng với quân hàm lấp lánh trên vai.
Mà là một thiếu niên bị vạ lây vì vụ án tham ô của cha, bị bỏ mặc tự sinh tự diệt ngoài quân khu đại viện.
Tôi phát hiện ra anh ấy dưới ánh đèn đường trong đêm đông.
Thiếu niên mình đầy thương tích co ro trong đống tuyết, đột nhiên vươn tay nắm chặt ống quần tôi.
Tôi bất chấp sự phản đối của mẹ và anh trai đưa anh ấy về nhà, dùng tiền tiêu vặt mời bác sĩ, từng chút một kéo anh ấy từ cơn sốt cao mê man trở lại.
Cố Hoài Thâm mười sáu tuổi cứ thế ở lại nhà họ Bùi, trở thành “cái đuôi nhỏ” của tôi.
Tôi trèo tường trốn học, anh ấy ở dưới tiếp ứng.
Tôi bị phạt đứng, anh ấy lặng lẽ bầu bạn đến tận đêm khuya.