1
Tôi được tình nguyện viên đưa vào trại trẻ mồ côi.
Khi đó tôi đã năm tuổi.
Dù không nói được một lời, nhưng tôi hiểu rất rõ:
Tôi bị bố mẹ ruột vứt bỏ.
Thành thật mà nói, ở trại trẻ mồ côi còn dễ chịu hơn ở nhà nhiều.
Ở nhà thì hoặc là gương mặt lạnh lẽo của bố suốt ngày hiện ra trước mắt, hoặc là cảnh mẹ nước mắt ngắn dài, thậm chí lén tát tôi với hi vọng tôi bật ra tiếng nói nào đó.
Nhưng càng như thế, tôi lại càng im lặng.
Năm tám tuổi, tôi được một người phụ nữ trung niên nhận nuôi.
Bà ấy trông có phần khắc khổ, cố gắng nặn ra nụ cười cứng đờ với tôi.
Đến gần bà ấy, thậm chí tôi có cảm giác những cơn gió lạnh ùa đến quanh mình.
Nhưng đôi bàn tay bà ấy thì rộng lớn và ấm áp, vì vậy tôi đi theo bà rời khỏi trại mồ côi.
Mẹ nuôi của tôi bình thường rất bận, thường xuyên nhốt tôi trong phòng.
Khi về nhà, bà trông lúc nào cũng kiệt sức,
nhưng vẫn nấu đủ ba bữa cơm cho tôi, còn ôm tôi vào lòng kể chuyện.
Dù vậy, trên người bà ấy vẫn phảng phất cái lạnh lẽo kỳ quái.
Từ khi biết đọc chữ, tôi từng nghi ngờ mẹ nuôi không phải người sống.
Về sau tôi mới biết, mẹ nuôi làm việc ở… nhà hỏa táng.
Bà là người chuyên khiêng xác.
2
Tôi không biết nói, cũng chẳng thể giao tiếp bình thường.
Học phí trường đặc biệt quá cao, nên mẹ nuôi chỉ có thể dạy tôi mấy chữ cái khi tan ca.
Dần dần, tôi cũng nhận biết được một ít chữ,
nhưng vẫn không thể hòa nhập với những đứa trẻ cùng tuổi.
Sợ tôi suốt ngày bị nhốt trong phòng,
khi trực đêm mẹ nuôi thường mang tôi theo.
Công việc của mẹ đơn điệu và nặng nề:
không chỉ vận chuyển đủ loại thi thể nguyên vẹn, không nguyên vẹn, còn tươi hay đã thối rữa,
mà còn phải túc trực ban đêm thường xuyên.
Vì mắc chứng câm lặng nên tôi bẩm sinh không sợ x/ác ch/ết.
Có lẽ một phần cũng do công việc của mẹ nuôi.
Tôi thấy họ đều là “khách hàng” của mẹ, tôi cần tiếp đón cẩn thận.
Nhân viên nhà hỏa táng ai cũng biết tôi.
Họ thường dạy tôi vài kiến thức nhỏ khi làm việc.
Ban đầu, tôi chỉ đứng một bên quan sát.
Sau này, tôi đã có thể đứng ở vị trí chính, tự tay khâu lại cơ thể họ.
Có thể tôi có thiên phú bẩm sinh, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết những vết thương đó từ đâu mà ra.
Tôi được tiến cử đến đồn cảnh sát, xử lý đủ loại “mảnh vụn con người” kỳ quái.
Dù vẫn không nói được, nhưng những bản báo cáo khám nghiệm tử thi tôi viết đã giúp biết bao oan hồn được an nghỉ.
Cho đến…
Ngày trước hôm tôi nhận được thông báo chính thức, suất chính thức của tôi bị điều chuyển cho người khác.
3
Đơn vị đột nhiên xuất hiện một trợ lý pháp y tên là Trần Niệm Niệm.
Cô ta là một cô gái hoạt bát, cởi mở.
Ngay ngày đầu tiên đã nhanh chóng hòa nhập với mọi người, thậm chí kéo cả đám đồng nghiệp ra ngoài uống rượu:
“Có phải anh em không đấy? Hôm nay không say không về nhé!”
Đội trưởng mới rất hài lòng về cô ta:
“Niệm Niệm từng theo nhiều vụ trọng án ở cục thành phố, xuống cơ sở để rèn luyện, sau này cô ấy sẽ đảm nhiệm vị trí pháp y của đội chúng ta.”
Đội trưởng vừa dứt lời, trong phòng không hề vang lên tiếng hoan hô như dự đoán.
Một đồng đội lộ vẻ khó xử:
“Đội trưởng, đội ta vốn đã có pháp y rồi.”
Đội trưởng liếc nhìn tôi, tỏ vẻ chẳng sao cả:
“Chỉ là nhân viên hợp đồng thôi, cho nghỉ là xong.”
Pháp y cũ của đồn đã nghỉ hưu, bình thường tôi chính là người làm việc đó.
Tôi có khuyết tật, nhưng năng lực được mọi người công nhận, cuộc bỏ phiếu chuyển chính thức cũng được thông qua 100%.
Vị trí của tôi vốn phải trở thành trợ lý pháp y chính thức, vậy mà giờ Trần Niệm Niệm đến không chỉ cướp ghế, còn định đuổi tôi đi.
Mọi người trong đội lần lượt khuyên nhủ:
“Tiểu Vãn làm ở đội mấy năm rồi, rất quen quy trình pháp y, đột ngột đổi người sợ không ổn.”
Đội trưởng bực bội:
“Có gì mà không ổn? Bố Niệm Niệm là pháp y nổi tiếng mà các đơn vị trọng điểm đều tranh giành, gen di truyền và nền tảng gia đình đều ở đây, cô ấy và Tiểu Vãn sao so được?”
Nhìn vẻ mặt mọi người, đội trưởng vẫn nhượng bộ một chút:
“Để Tiểu Vãn làm trợ lý cho Niệm Niệm, phối hợp công việc với cô ấy.”
Tôi lườm nguýt một cái rồi không nói gì.
Với người mình không thích, tôi thường vờ như bị điếc.
Dù sao thì… ai bắt được một con bé câm nói lời ngọt ngào nịnh nọt chứ?
4
Tan họp, Trần Niệm Niệm lại chạy đến tìm tôi.
“Cậu là Tiểu Vãn phải không? Đội trưởng bảo tôi và phó đội hợp tác, tôi thật không biết trước đây cậu với phó đội là một tổ. Tôi và anh ấy quen nhau nhiều năm rồi, nếu muốn thành đôi thì đã thành từ lâu, cậu đừng lo.”
Tôi liếc mắt liền nhận diện thuộc tính của cô ta trong 0 giây, bạn có muốn thử không?
Tôi cúi đầu làm việc, giả vờ không nghe thấy.
Không ngờ cô ta bỗng ôm lấy vai tôi:
“Tiểu Vãn, hôm nay chúng ta là anh em nhé, tôi tính cách cởi mở vậy đấy, cậu đừng để bụng.”
Tôi: …
Loại bài xích trình độ thấp như thế này, lộ liễu quá rồi đấy.
Tôi nhận ra ánh mắt mọi người xung quanh như có như không đều đổ dồn về phía hai đứa tôi.
Tôi bèn đưa cho cô ta một tờ giấy:
【Cậu là đàn ông hả?!!!!!!】
Nghe thấy tiếng “phụt” bật cười của đồng nghiệp đứng bên cạnh.
Trần Niệm Niệm mặt lập tức đỏ bừng vì tức.