9
Kết cục của Nhược Yên… thực ra cũng không tệ.
Phụ thân ta cho cha mẹ ruột nàng một khoản tiền, trả xong nợ nần, rồi đưa cả nhà đến một trấn nhỏ ở phương Nam.
Thậm chí còn tìm cho nàng một phu quân thật thà, chăm chỉ.
Theo lời ông nói:
“Dù sao cũng theo chúng ta chơi lâu như vậy, cũng nên trả chút công lao.”
Cuộc sống lại trở về bình thường.
Hoặc ít ra, là bình thường với ta.
Ta vẫn ăn ăn uống uống, đời nhàn như mây.
Nhưng gia đình ta – sau “trò chơi” này – lại bắt đầu có hứng thú mới: tập trung vào ta.
Phụ thân ta bắt đầu mỗi ngày kéo ta ngồi nghe ông giảng binh pháp, kể chiến trận, hồi tưởng máu lửa sa trường. Mỗi câu đều nhìn ta như mong chờ phản ứng.
Mà phản ứng của ta… đương nhiên là ngáp ngắn ngáp dài, mắt díp lại.
Phụ thân ta không những không giận, còn vuốt đầu ta, vẻ mặt tràn ngập vui mừng:
“Tốt! Tâm không tạp niệm, không bị ngoại vật mê hoặc – đúng là tư chất làm soái!”
Ta: “???”
Mẫu thân ta không bắt ta học quy củ nữa.
Bà bắt đầu dạy ta nhận biết ngọc quý, phân biệt hương liệu, so sánh gấm vóc.
Một đống châu báu quý giá chất trước mặt, hỏi ta thích cái nào.
Ta chỉ vào một miếng ngọc ôn noãn ít giá trị, vì sờ vào… thích tay.
Mẫu thân rạng rỡ kéo tay ta, nói với đại tỷ:
“Con xem, con xem! A Nhuận của ta đúng là biết quay về bản nguyên, không bị phù hoa mê hoặc – đây mới là khí chất quý tộc thực sự!”
Đại tỷ gật gù đồng tình.
Ta: “…”
Thật ra là vì… ngọc đó sờ êm.
Ca ca ta cũng không ép ta học sách nữa.
Mỗi ngày huynh ấy đọc thơ cho ta – từ Kinh Thi đến Đường thi Tống từ, từ hào sảng đến dịu dàng.
Ta nghe được nửa bài, tựa vào vai huynh ấy ngủ say, nước miếng nhỏ ra cả áo.
Ca ca không những không giận, còn nhẹ nhàng lau cho ta, rồi cảm thán với mẫu thân:
“Muội muội tâm hồn thuần tịnh, không nhiễm bụi trần, mới có thể yên giấc trong tiếng thi ca – đây chính là cảnh giới ‘đại trí nhược ngu’.”
Cả nhà đồng loạt gật gù tán thưởng.
Ta sắp phát điên rồi!
Họ… sau khi chơi chán Nhược Yên, lại quay sang chơi một game mới – chứng minh con ngốc là thiên tài tuyệt thế?
Ta cảm thấy mình như một tác phẩm nghệ thuật sống, được giải nghĩa tự do tùy tâm trạng từng người.
Ta ăn khỏe – họ nói ta “phúc khí đầy mình, là căn cơ hưng vượng gia tộc”.
Ta ngủ nhiều – họ nói ta “tĩnh tâm tu đạo, cảm ngộ chân lý vũ trụ trong mộng”.
Ta nói chuyện không tròn câu – họ nói ta “ý ngắn tình sâu, vượt lên mọi ngôn từ tầm thường của thế tục”.
Ta không chịu nổi nữa!
Hôm ấy, nhân lúc cả nhà có mặt đông đủ, ta gom hết can đảm cả đời, đập đũa đứng bật dậy:
“Ta… ta không ngốc!”
Ta hét lên.
Cả nhà quay lại nhìn ta.
Ta thở hổn hển, gào lớn:
“Ta biết các người nghĩ gì! Các người muốn hỏi: sống tốt như vậy, sao phải giả ngốc?
Nhưng nếu ta không giả ngốc, ta đã bị các người hành chết từ lâu rồi!
Phụ thân sẽ rèn ta thành Kim Cương Barbie!
Mẫu thân sẽ biến ta thành rối cung đình!
Ca ca sẽ nhồi ta thành mọt sách!
Đại tỷ sẽ mang ta vào cung làm bia đỡ đạn!
Ta giả ngốc – là để sống!”
Nói xong, ta mệt đến suýt ngất – cả đời chưa từng nói nhiều thế.
Ta nghĩ, họ sẽ sốc, sẽ nổi giận, ít nhất… cũng ngạc nhiên.
Kết quả…
Bốn người nhìn nhau một cái, đồng loạt nở nụ cười hiền hòa, cưng chiều như đang ngắm đứa trẻ vừa biết bò.
Phụ thân là người mở miệng đầu tiên:
“Tốt! Không hổ là con gái ta! Tuổi còn nhỏ đã hiểu ‘giấu tài chờ thời’, quả là cốt cách đại tướng!”
Mẫu thân lập tức tiếp lời:
“Ta biết mà! A Nhuận thông minh từ bé, chọn cách ngu ngốc nhất để chống lại quy tắc phức tạp – đây mới là thiên phú chân chính!”
Ca ca vỗ tay khen ngợi:
“Biết rõ lợi hại, hiểu cách lựa chọn, còn hơn đọc vạn quyển sách. Muội muội – còn thông minh hơn ta tưởng.”
Đại tỷ bước lại, nhéo má ta một cái:
“Ngốc con, bọn ta sớm biết ngươi giả ngốc.
Nếu ngươi thật sự ngốc, sao có thể né được sự ‘đào tạo’ của cả nhà suốt bao năm?
Sao có thể khiến từ trên xuống dưới phủ tướng quân đều cưng chiều ngươi – ‘ngốc quận chúa’?”