Cố Tiêu là đàn anh hơn tôi một khóa.
Là ‘bông hoa cao lãnh’ của trường Y.
Rất khó theo đuổi.
Tôi theo đuổi hắn suốt bốn năm, cuối cùng trước khi tốt nghiệp vài tháng đã thành công.
Mọi người đều nói Cố Tiêu chấp nhận quen tôi là vì tôi khóc lóc, làm ầm, dọa dẫm, khiến hắn phiền quá mà đồng ý.
‘Nếu không, một chàng trai ưu tú của trường A sao có thể để ý đến Trần Gia – cô nàng vừa béo vừa xấu bên khoa Lịch sử chứ?’
‘Nhìn cái bụng của cô ta kìa, ăn no là nhìn y như mang thai năm tháng.’
Họ đâu biết rằng, để theo đuổi Cố Tiêu, tôi đã giảm tận 15kg, từ 60kg xuống còn 45kg.
Tôi gỡ hết các ứng dụng đặt đồ ăn, sáng thì gặm táo, tối ăn dưa leo.
Cứ thế ăn uống kham khổ mấy tháng trời, đến mức thấy muỗi trong màn cũng thèm chảy nước miếng.
Rồi cuối cùng, người thì gầy đi nhưng kinh nguyệt của tôi lại thất thường, giấc ngủ cũng bị ảnh hưởng nặng nề.
Tất cả chỉ để đổi lấy một ánh nhìn của Cố Tiêu.
Có một lần, tôi chạy bộ trên sân, chạy theo sau hắn. Đột nhiên hắn quay đầu lại nhìn tôi.
Hắn nhìn lâu thật lâu, khiến mặt tôi đỏ bừng vì ngượng.
Hắn thích tôi, chắc chắn là vậy.
Tôi hồi hộp đi tới, suy nghĩ về lời mở đầu.
‘Em là em gái của Trần Gia à?’
Một câu nói của hắn như tạt một gáo nước lạnh từ đầu đến chân tôi.
Tôi vừa tức, vừa thấy nực cười.
‘Coi... coi như vậy đi.’
Hắn im lặng một lúc, đưa cho tôi chai nước. ‘Vậy em về nói với cô ấy, đừng bám theo tôi nữa.’
Tôi nhận chai nước hắn đưa, lần đầu tiên được đứng gần hắn như thế.
Lông mi hắn dài, sống mũi cao. Cách nói chuyện cũng rất dịu dàng.
Nhưng lời nói lại lạnh nhạt vô cùng.
‘Được thôi.’ Tôi nuốt hết ấm ức vào trong.
Sau đó, chúng tôi thường xuyên gặp nhau trên sân.
Đến lần thứ mười gặp nhau, hắn xin tôi số WeChat.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy công sức giảm 15kg thật xứng đáng!
Vì từ nhỏ đến lớn, ngoài mấy người phát tờ rơi trên phố ra, chưa ai xin tôi số WeChat cả.
Tôi rủ hắn đi xem phim, hắn không từ chối.
Tôi là người đề nghị hẹn hò, hắn cũng không từ chối.
Ngay cả lúc cuối cùng khi tôi nói chia tay, hắn cũng không từ chối.
Ngược lại, người đã khóc ròng một ngày một đêm trong ký túc xá là tôi.
Bạn cùng phòng hỏi tôi: ‘Thất tình mà khóc đến vậy sao?’
Tôi vừa khóc vừa đáp: ‘Cũng bình thường thôi.’
‘Chỉ là như tiễn một cố nhân đi xa, cũng nên khóc một chút chứ.’
Hắn như một vũng nước chết dưới đáy hồ.
Bình lặng đến mức khiến tôi sợ hãi.
Chỉ nghe nói, sau này bạn bè trước mặt hắn không dám nhắc đến tên tôi.
Chỉ cần nhắc đến là hắn lập tức nổi giận.
Tôi hiểu cảm giác này.
Một con tàu lớn như hắn, lại lật thuyền trong cái rãnh nhỏ như tôi, bực bội và phẫn nộ là điều khó tránh.
Nhưng nói hắn hận tôi, có lẽ tôi còn chưa xứng.
Sau khi tốt nghiệp, tôi trở về làm việc ở thành phố quê nhà.
Lương tháng 4500, mẹ tôi một năm sắp xếp cho tôi mười lần coi mắt.
Trải qua cả trăm buổi gặp gỡ lớn nhỏ, tôi đã trở nên tê liệt.
Vì vậy, lần này, vừa gặp mặt chưa đến một tháng, tôi và đối tượng đã chốt chuyện kết hôn.
Đối phương là giáo viên tiểu học ở thị trấn, 30 tuổi, công việc ổn định, cha mẹ ở quê, có một em trai đang học cấp ba.
‘Người như thế không dễ tìm đâu. Em trai hắn học cấp ba đại học cần bao nhiêu tiền chứ.’
‘Con cũng 28 rồi, không cưới bây giờ thì chỉ còn tìm người đã qua một đời vợ.’
‘Bây giờ người đã qua đời vợ mà có con, biết nhà mình còn có cô em gái thế này, chắc cũng ngán.’
Mẹ tôi ngồi bên bàn, nhỏ nhẹ gật đầu lia lịa.
‘Bà hỏi rõ rồi? đối phương không bận tâm đến hoàn cảnh gia đình mình chứ?’
‘Bà cứ yên tâm nói với họ, em gái của Gia Gia sẽ không làm phiền họ, chúng tôi còn trẻ, vẫn làm việc được…’
Mỗi lần nhìn mẹ như vậy, tôi lại cảm thấy phiền lòng.
Tôi như một món hàng có giá niêm yết, lại là loại hàng có giá rẻ nhất.