5.
Lục Trạm đưa tôi đến căn hộ mà anh đã mua cho tôi.
Là nhà mới hoàn thiện, có thể dọn vào ở ngay.
Vừa mở cửa, tôi thấy một bó hoa hồng lớn đặt giữa phòng khách.
“Sao chị dâu thấy thế nào? Đây là bất ngờ anh Lục chuẩn bị cho chị đó!”
Mấy người bạn của Lục Trạm bất ngờ nhảy ra, còn đốt pháo giấy rôm rả.
Lục Trạm chủ động nắm tay tôi.
“Thiên Thiên, anh thực sự yêu em. Ngày đi đăng ký kết hôn, anh đã chọn lại rồi.”
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì ngoài cửa vang lên một giọng nữ:
“A Trạm, em thấy trong người không khỏe... anh có thể đưa em đi mua thuốc không?”
Là Mạnh Tư Ngữ.
Không ngờ cô ta lại tìm được tới tận đây.
Trời rét căm căm, vậy mà cô ta chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng tang.
Lục Trạm lập tức buông tay tôi ra, rồi cầm áo khoác ở cửa khoác lên cho cô ta.
“Em tự đi mua đi, anh không rảnh.”
“A Trạm… em thật sự rất khó chịu...”
Giọng cô ta mềm như bông, mũi đỏ ửng, mắt hoe hoe như sắp khóc bất cứ lúc nào.
Nhìn mà tôi cũng thấy xót, nhưng Lục Trạm lại vẫn lạnh lùng nói:
“Đi đi. Ở đây không chào đón em.”
Cô ta bỗng rơi nước mắt.
“Được rồi, em đi... em đi ngay...”
6.
Tôi cũng chẳng để tâm chuyện đó, dù sao Lục Trạm tỏ rõ thái độ như vậy.
Tôi kéo tay anh, định hỏi bó hoa kia mua ở đâu, thì phát hiện anh cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, hồn vía để đâu đâu.
Tôi gọi anh mấy lần, anh mới sực tỉnh.
“Thiên Thiên, chắc em đói rồi đúng không? Anh đi mua cho em chút oden nhé.”
Rồi anh quay người đi luôn, không đợi tôi đáp lại.
Tôi đứng ngẩn ra.
Anh đi tìm Mạnh Tư Ngữ phải không?
Mấy người bạn của anh thấy vậy liền cười gượng, chữa cháy:
“Chị dâu, anh Lục tốt với chị quá, còn chạy đi mua oden nữa.”
“Nhưng tôi đâu có thích oden.”
Tôi buột miệng, rồi sững sờ nhận ra — đúng là anh đi tìm Mạnh Tư Ngữ thật.
Tôi nhìn bó hoa hồng trước mặt, bỗng thấy nực cười.
Tôi cũng quay người đi ra ngoài, tim đập thình thịch.
Tôi cầu mong mọi thứ không như tôi nghĩ.
Nhưng vừa bước ra khỏi tòa nhà, tôi liền thấy Lục Trạm đang dùng áo khoác bọc chặt Mạnh Tư Ngữ vào lòng.
Miệng còn trách móc:
“Em mặc phong phanh thế này, muốn chết cóng à? Em không biết anh sẽ lo sao?”
Mạnh Tư Ngữ nghẹn ngào:
“Em có chết cũng chẳng liên quan gì đến anh. Dù sao anh cũng đã chia tay em rồi mà...”
“Dù chia tay, em vẫn là người của anh.”
Nói xong, Lục Trạm cúi đầu hôn cô ta.
Khoảnh khắc đó, máu tôi như ngừng chảy.
Tôi ôm chặt miệng, run rẩy bật khóc.
Như có giác quan thứ sáu, Lục Trạm bỗng quay đầu lại.
Thấy tôi đứng đó, đồng tử anh co lại, ánh mắt lóe lên vẻ hoảng hốt.
Tôi quay người bỏ chạy.
Trong lòng tôi chỉ còn lại sự ghê tởm.
Tôi men theo lối sau rời khỏi khu nhà, vừa chạy vừa lau nước mắt.
7.
Tôi cứ chạy, chạy mãi đến công viên, rồi ngồi xuống ghế mà khóc nấc lên.
Bác bán khoai nướng đi ngang dừng lại, đưa cho tôi một củ khoai nóng hổi.
“Cô bé, sao lại khóc vậy? Cháu trước kia đâu có thế.”
Tôi ngẩng đầu lên, sững sờ nhận ra — là bác bán khoai hồi tôi còn học đại học, từng bán ngay cổng trường.
Khi đó, tôi và Lục Trạm hay ghé mua khoai của bác.
Mỗi lần như vậy, tôi sẽ nhảy lên lưng Lục Trạm đùa giỡn, vừa cười vừa bảo bác chọn cho hai củ to nhất.
Bác lúc nào cũng cười nói:
“Nhìn giống con khỉ con, nhưng cũng tốt, ít ra không dễ đau buồn vì chuyện gì.”
Khi đó, tôi vô tư, cởi mở, thật sự chẳng vì chuyện gì mà buồn quá lâu.
“Con…”
Tôi ôm củ khoai, khóc như mưa.
Lúc đó, Lục Trạm đã chạy đến. Anh ôm chặt lấy tôi.
“Anh xin lỗi… xin lỗi…”
Bác bán khoai thở dài:
“Chừng ấy năm rồi, mắt nhìn người vẫn không đổi.”
Rồi bác quay đi.
Tôi cố gắng giãy ra, muốn thoát khỏi vòng tay anh.
Anh lập tức quỳ xuống đất, tự tát vào mặt mình một cái thật mạnh.
“Anh sai rồi… lúc đó anh chỉ nhất thời hồ đồ thôi… Thiên Thiên, tha thứ cho anh được không?”
Nước mắt tôi không ngừng rơi, chưa kịp nói gì thì trước mắt tối sầm — tôi ngất đi.
Lúc mở mắt, tôi đang ở bệnh viện.
Lục Trạm mừng rỡ nắm lấy tay tôi.
“Thiên Thiên, em có thai rồi… là con của chúng ta. Tốt quá rồi.”
Tôi chết lặng.
Là… con?
Hôm Lục Trạm quay lại, chúng tôi ăn lẩu cay, rồi uống chút rượu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy mình ở khách sạn.
Chỉ một lần duy nhất, mà lại có thai.