1.
Lần thứ mười tôi nhận được ảnh hai người họ hôn nhau, tôi không còn phát điên đập phá như trước.Thay vào đó, tôi cho người mời Tô Tĩnh đến khu nhà quân nhân.
“Cô nên biết rõ, bất kỳ người phụ nữ nào dây dưa với Văn Tranh… đều không có kết cục tốt đẹp.”
Tô Tĩnh tái mét, các ngón tay run rẩy khẽ ra dấu.Người phiên dịch bên cạnh thấp giọng truyền lại:“Cô ấy nói… cô ấy và Thủ trưởng Văn chỉ là đồng đội.”
“Đồng đội?”Tôi khẽ bật cười, tay nhấc con dao găm trên bàn, rồi đột ngột đâm mạnh vào bức tường sát bên tai cô ta.Cán dao rung lên ong ong.“Cô cũng xứng sao?”
Tô Tĩnh cứng người, không dám nhúc nhích.
Tôi liếc cô ta lạnh lùng:“Cảnh vệ, đưa cô ta ra ngoài.”“Cho cô ta biết rõ, không phải ai cũng đủ tư cách tự xưng là đồng đội của Văn Tranh.”
Lời còn chưa dứt, cánh cửa lớn bị đá tung.
Văn Tranh trong bộ quân phục chỉnh tề bước vào, vai gắn quân hàm rực rỡ, khí thế lạnh thấu xương.Anh không liếc nhìn tôi lấy một lần, đi thẳng đến trước mặt Tô Tĩnh, cởi áo khoác khoác lên thân thể đang run rẩy của cô ta, giọng nói dịu dàng chưa từng có:“Ngoan, đừng sợ. Anh đưa em về.”
Nói xong, anh cúi người bế ngang cô ta lên.
Cả đôi mắt tôi bừng đỏ, như bốc cháy.Tôi túm lấy gạt tàn trên bàn, ném thẳng về phía họ.
“Văn Tranh! Hôm nay anh dám đưa cô ta đi thử xem!”
Anh vẫn bước đi, không hề dừng lại.
Tôi phát điên, lao đến, kéo phăng Tô Tĩnh ra khỏi vòng tay anh.“Nếu hôm nay anh dám đưa con đàn bà này bước ra khỏi cánh cửa này, thì ngày mai, tôi sẽ cho người treo xác cô ta ngay cổng doanh trại!”
Lúc này, Văn Tranh cuối cùng cũng quay lại nhìn tôi.Đôi mắt từng chan chứa yêu thương, giờ chỉ còn lại lạnh lẽo và cảnh cáo.
“Cô cứ thử xem.”
Anh lại bế Tô Tĩnh lên, bước đi thẳng thừng, không hề quay đầu nhìn tôi lấy một lần.
Tôi nhìn theo bóng lưng quyết tuyệt ấy, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay đến bật máu… rồi đột nhiên khẽ bật cười.
Sáng sớm hôm sau, tôi cho người đập tan trạm y tá của Tô Tĩnh.Đánh cô ta đến sống dở chết dở, rồi treo lên cột cờ giữa sân huấn luyện – nơi Văn Tranh phải đi qua mỗi ngày.
Tôi muốn xem, anh sẽ phát điên đến mức nào vì người phụ nữ này.
Tối hôm đó, cửa phòng bị đá tung.Văn Tranh xông vào, cả người mang theo khí lạnh thấu xương.
Anh bóp chặt cổ tôi, đẩy mạnh tôi dính vào tường.Cảm giác nghẹt thở lập tức ập tới.
Tôi vẫn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ ngầu của anh, bật cười:“Thủ trưởng Văn… món quà này, anh hài lòng chứ?”
Anh thô bạo quật tôi xuống đất.Âm thanh xương cốt va đập vang lên nặng nề.Nội tạng như bị đảo lộn.
Tôi nuốt xuống vị máu tanh trong cổ họng, nhìn anh không chớp:“Tại sao? Tại sao lại là cô ta?”
Văn Tranh cúi xuống, ánh mắt u tối.Bất ngờ, anh bóp lấy cằm tôi rồi hôn tới.
Nụ hôn nồng mùi máu, giống như một trận giằng co khốc liệt giữa hai kẻ đang chìm sâu trong thù hận và ham muốn.
Tôi cũng điên cuồng đáp lại, ôm chặt lấy anh, móng tay như muốn cắm vào da thịt.
Anh kéo mạnh tôi vào phòng tắm, mở vòi nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống.Nắm tóc tôi, anh ép tôi nhìn vào gương.
“Tống Thời Nhiễm — nhìn xem chúng ta bây giờ thành cái dạng gì rồi? Gớm không?”
Trong gương là tôi — bộ quân phục xộc xệch, môi rớm máu, ánh mắt hỗn loạn như phát cuồng.
Văn Tranh nâng mặt tôi lên, giọng khàn đặc:“Tiểu Nhiễm… đã năm năm rồi. Anh đã cùng em điên loạn suốt năm năm! Nếu không có sự xuất hiện của Tô Tĩnh… có lẽ anh đã quên mất lý do ban đầu khiến mình khoác lên bộ quân phục này là gì.”
Toàn thân tôi run lên:“Anh… thật sự yêu cô ta rồi sao?”
“Phải.”Anh không do dự, đáp thẳng:“Anh yêu cô ấy.”
“Cô ấy rất giống em trước kia… dịu dàng, lương thiện, ánh mắt lúc nào cũng lấp lánh nụ cười. Và còn…”
“Câm miệng!”Tôi đột nhiên hét lên, ngắt lời anh, nước mắt rơi như mưa, vừa đấm vừa đánh vào người anh:“Anh không được… không được phép yêu cô ta!”