1.
Ngày nhận giấy ly hôn, tôi cố tình chọn mặc bộ vest mà Phương Hạ từng mua tặng.Ban đầu, cô ấy muốn đi cùng tôi đến Cục Dân chính.Tôi đã từ chối.
Tôi không nắm rõ tính cách của Hàn Sương — người phụ nữ vẫn còn là vợ tôi, ít nhất là cho đến khi con dấu đỏ được đóng xuống tờ đơn ly hôn ấy.Lúc đó, cô ấy sẽ trở thành vợ cũ của tôi.
“Vậy thì, anh không được nhìn cô ta thêm lần nào nữa đâu đấy. Em sẽ ghen đấy.”Phương Hạ nói, tay nghịch nghịch kéo nhẹ cà vạt tôi.
Sự ngọt ngào và làm nũng của cô ấy khiến tôi thêm chắc chắn: ly hôn với Hàn Sương là một quyết định hoàn toàn đúng đắn.
Hàn Sương lúc nào cũng trầm lặng.Ngay cả khi trên giường cũng không thể làm tôi thấy hứng thú.
Không giống như Phương Hạ — trẻ trung, cháy bỏng và thấu hiểu tôi.
“Ừ,” tôi đáp.“Anh hứa.”
Tôi cọ nhẹ đầu ngón tay lên sống mũi cô ấy, tâm trạng khoan khoái lạ thường.Cảm giác như mình sắp bước vào một chương mới của đời mình.
Tôi đến Cục Dân chính từ sớm.Hàn Sương còn đến sớm hơn — trước cả giờ hẹn của chúng tôi đến tận nửa tiếng.
Cô ấy vẫn như cũ, giản dị, tẻ nhạt.Dù không mặc đồng phục công sở nữa, những màu sắc trên người cô ấy vẫn chỉ loanh quanh trắng, xám, đen.
“Tôi lấy số thứ tự rồi. Đi thôi.”
Tờ giấy lấy số bị tôi siết chặt trong tay, nhàu nhĩ vì bị bóp mãi.Trong lòng vừa hồi hộp, lại vừa phấn khích.
Hàn Sương không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu rồi đi trước tôi.Cô vẫn im lặng đến mức khiến người ta thấy nghẹn ở ngực.
Mãi cho đến khi người nhân viên đưa giấy ly hôn cho cả hai, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
“Nhớ dọn đồ đi sớm.”“Từ giờ, chúng ta đừng liên lạc gì nữa.”
2.
Hàn Sương rời đi vội vàng, không để lại một lời dặn dò nào về việc khi nào sẽ dọn đồ ra khỏi nhà.
Tôi bắt taxi về.Chiếc xe tôi để lại cho cô ấy, còn ngôi nhà — vốn đứng tên tôi — vẫn thuộc về tôi.
Về chuyện phân chia tài sản, bạn bè ai nấy đều nói tôi là người có lợi hơn.Tôi không cho là vậy.
Hôm bàn bạc chuyện ly hôn, tôi từng bảo cô ấy rằng nếu có điều gì muốn, cứ nói thẳng.Chỉ cần trong phạm vi tôi chịu được, tôi sẵn sàng thương lượng.
Tôi không ngờ cô ấy chỉ nhìn lướt qua bản thỏa thuận, rồi ký cái rẹt.Thậm chí hôm ấy còn đi cùng tôi đến tận Cục Dân chính.
Lịch hẹn ở đó là do tôi âm thầm đặt trước.Thú thật, tôi cũng không ngờ chỉ một lần gặp mà có thể giải quyết dứt điểm mọi thứ.
Tôi mở cửa bước vào nhà.Luồng khí lạnh phả ra từ bên trong khiến tôi khẽ rùng mình.
Cửa sổ còn mở toang.Chậu cây xanh bên bậu cửa bị gió rét táp vào, lá úa rũ, khô xác, cúi gập xuống như gục đầu chịu trận.
Tôi đảo mắt nhìn quanh.Đồ đạc trong nhà có vẻ vẫn đủ, nhưng lại mang cảm giác như vừa mất đi thứ gì đó — mà tôi chưa kịp gọi tên.
Tôi vào phòng làm việc, mở két sắt ra xem.Bộ sưu tập nhỏ của tôi vẫn còn nguyên.Những sợi dây chuyền vàng từng mua cho Hàn Sương sau khi cưới cũng chẳng thiếu món nào.
Chỉ là... giá sách bên góc phòng hình như vơi đi vài quyển luật.Tôi tìm một cái thùng, gom hết những cuốn sách mà cô ấy hay đọc, bỏ vào.
Sau đó tôi đi về phía phòng ngủ.Tủ đồ bên trong, quần áo của cô ấy cũng đã mất đi mấy bộ.Những gì còn lại, tôi gom hết, cho vào thùng nốt.
Thu dọn xong, tôi lấy điện thoại gọi cho Hàn Sương.Kết quả vẫn như mọi khi.
Giọng nữ máy móc vang lên đều đều:“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Tôi dứt khoát gọi dịch vụ chuyển phát nhanh, gửi trọn thùng đồ đến chỗ làm của cô ấy.
3.
Lúc tôi đón Phương Hạ đi test xe ở showroom, điện thoại đổ chuông.Là anh shipper gọi đến.“Anh Chúc ơi, bên kia không nhận hàng. Giờ anh muốn tôi gửi trả lại hay xử lý thế nào ạ?”
Giọng anh ta có phần ngập ngừng, nghe ra chút bối rối.
Tôi còn chưa kịp trả lời, Phương Hạ đã nhanh tay giật lấy điện thoại.
“Cô ta không cần thì cứ vứt đi.”“Không bắt cô ta tự mình tới nhận đã là tử tế lắm rồi.”
Rõ ràng, Phương Hạ đang không vui.
Tôi im lặng.Khi đi đặt xe, tôi để cô ấy quyết định mọi thứ — từ màu sơn đến mấy món đồ nâng cấp thêm.
Phương Hạ mê xe. Tôi cũng vậy.
“Ngày nhận xe, mình lái thẳng ra ngoại ô chơi vài ngày nha, coi như ăn mừng.”Cô ấy nói thế, và tôi gật đầu ngay.
Chiếc xe này là ước mơ của tôi từ lâu.Trước kia từng đề cập chuyện đổi xe với Hàn Sương, cô ấy chẳng buồn hỏi lý do, chỉ thẳng thừng từ chối.
“Xe địa hình vừa tốn xăng, lại chẳng thực tế. Nếu thật sự muốn đổi, thì nên chọn xe điện.”