14.
Ba tôi còn ra rả đòi phần tiền bảo hiểm, nói đó là tài sản hôn nhân, ông có quyền.
Rồi lại đòi chia tiền tiết kiệm.
Nói càng lúc càng to, cuối cùng chỉ thẳng vào ảnh thờ mẹ tôi mà mắng:
“Cả đời mày tính toán chi li, giấu tiền không ai bằng!
Bây giờ chết là quả báo, đáng đời! Ha ha ha ha…”
Các dì tôi ngồi khóc như mưa, hai cậu thì đỏ bừng mắt, định lao vào xử lý ba tôi ngay tại chỗ.
Phía ông bà nội và các chú cô bên nội, mặt ai nấy xám xịt, không dám ho he.
Từng ấy năm hút máu mẹ tôi, giờ chỉ có thể cúi đầu chờ xử lý.
Lúc này, cô tôi hừ lạnh nhìn tôi:
“Tiểu Vũ, con gái thì cần nhà làm gì?
Nhường lại cho em trai đi, nó cần học, còn con thì sau này lấy chồng có nhà chồng lo.”
Tôi ngẩng đầu, cười lạnh, xé toạc tờ cam kết thành từng mảnh.
Tôi nhìn thẳng vào đám người đó, từng chữ như tát vào mặt:
“Muốn căn nhà để đi học à? Được thôi.”
Tôi chỉ vào đứa con riêng của ba:
“Kêu nó và mẹ nó tới quỳ trước linh cữu mẹ tôi, dập đầu canh linh mấy đêm.”
“Tôi sẽ suy nghĩ.”
“Còn không… thì lượn. Ai ở đâu, về đó.”
Tiểu tam gào lên, giọng biến dạng:
“Cô dám?! Con tôi sao phải canh linh cửu cho con đàn bà đã chết đó?!”
Tôi lau khô nước mắt, cười mỉa:
“Mọi người đều nghe thấy rồi nhé.”
“Không phải tôi nhẫn tâm với em trai mình đâu.”
“Là mẹ nó… không muốn cho nó học trường tốt.”
“Không phải phụ nữ làm mẹ thì phải mạnh mẽ sao?
Chút ‘hi sinh nhỏ’ này mà còn tiếc, thì đừng mơ cửa học khu!”
15.
Mụ đàn bà đó tát ba tôi một cái nảy lửa, rồi dắt con bỏ đi.
Ba tôi hốt hoảng định đuổi theo, nhưng bị hai cậu tôi giữ lại, mỗi người tặng cho ông một cái tát.
Phía ông bà nội, không ai dám ho he.
Bọn họ sợ tôi phát điên thật.
Ba tôi bị ép quỳ trước linh cữu mẹ, mặt mũi bầm dập.
Vừa khóc, vừa chửi mắng người đã khuất:
“Bà lúc nào cũng coi thường tôi, gọi tôi là đồ vô dụng, thằng hèn!
Bà không đưa lương, chỉ biết gửi tiền về nhà mẹ đẻ, tôi không biết chắc?”
“Bà mới là người độc ác, cả đời mưu mô, giờ chết cũng không yên.”
Những lời đó khiến cả nhà mẹ tôi phẫn nộ.
Cậu cả tôi lao tới đá ba tôi một cú, quát:
“Mày nói rõ ràng coi: Tiền gửi về bên ngoại cái gì?
Bớt vu khống cho em gái tao!”
“Bao nhiêu năm qua, ai lo chuyện trong nhà?
Mày đã từng bỏ ra một đồng học phí cho con gái chưa?”
Ba tôi bị đánh, vẫn mặt dày quát lên:
“Tiền tiết kiệm trong nhà sạch bách rồi!
Không phải đưa cho tụi bây thì còn cho ai?!”
“Tôi tính rồi! Cộng cả tiền bảo hiểm cũng phải hơn 50 vạn!
Còn dám chối?!”
Cậu tôi giận đến không nói được, đá thêm cú nữa.
“Nói xàm cái gì? 50 vạn mặt mày có thấy không?
Học phí đại học, sinh hoạt của cháu tao - mày bỏ ra đồng nào chưa?”
Ba tôi lúc này đã trơ mặt, bò dậy chỉ tay vào tôi, hét:
“Nó là đứa con gái vô tích sự!
Đáng ra nên gả sớm lấy sính lễ về!
Nuôi đến lớn chỉ tốn cơm tốn gạo!”
“Tiền trong nhà đều phải để lại cho con trai tôi, dựa vào đâu mà chia cho nó?”
16.
Từ nhỏ tôi đã biết, ba tôi luôn khao khát có một đứa con trai.
Nhưng vì chính sách một con, họ chỉ sinh được mình tôi.
Vì chuyện này, ba mẹ tôi cãi nhau như cơm bữa.
Mỗi lần cãi đến cao trào, mẹ tôi sẽ mắng ba là ăn bám, vô dụng, đàn ông hèn.
Ba tôi thì mặt mày gân xanh nổi đầy trán, chửi lại:
“Loại đàn bà đẻ không ra con trai, sống làm gì cho chật đất!”
Mỗi lần như thế, mẹ tôi sẽ bật cười lạnh, ném ra câu khiến ba tôi đập cửa bỏ nhà đi đêm không về:
“Căn nhà này là hồi môn của tôi đấy, có bản lĩnh thì cuốn xéo ra ngoài!”
“Ly hôn đi, tay trắng mà cút!”
Mỗi lần đó, tôi còn nhỏ, chỉ biết trốn vào phòng, ôm đầu cầu nguyện họ đừng cãi nữa.
Giờ mẹ tôi mất rồi.
Ba tôi không còn bất kỳ rào cản nào nữa.
Cả trái tim ông đặt hết vào người phụ nữ bên ngoài và thằng con riêng kia.
Tôi - đứa con gái duy nhất của ông - giờ chẳng khác gì kẻ thù.
Ông đỏ mắt nhìn tôi, ánh nhìn giống như muốn ăn tươi nuốt sống:
“Mẹ mày để lại cho mày bao nhiêu tiền?”
“Chuyển lại đây! Đó là tài sản hôn nhân, thuộc về tao!”
Ông ta cả đời tính toán từng li từng tí, nhưng tính tới tính lui, vẫn không tính nổi… lòng mẹ tôi dành cho tôi.
Cái gì mà “tài sản chung”?
Mẹ tôi chết rồi, lời nói dối bà để che mắt ông ta, mà ông còn tin là thật?
Ngây thơ thật đấy.
17.
Tôi lo xong hậu sự cho mẹ, giao căn nhà cho bên môi giới lo bán lại, rồi trở về trường.
Mẹ không còn nữa, tôi chẳng buồn quản bọn họ còn náo loạn gì.
Tôi tìm lại chiếc thẻ ngân hàng kia, rồi lục lại toàn bộ tin nhắn trong nhóm gia đình.
Ngày thi đại học kết thúc, mẹ tôi bất ngờ đăng “ba điều gia quy” đầy ác ý lên nhóm.
Tôi ngồi xem lại từng dòng, từng khung chat, từng câu nói, cố ghép lại bức tranh toàn cảnh hôm đó.
Nếu hôm đó tôi không giận dữ, không tổn thương, mà quay về nhà ngay sau khi thi xong... thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Từ hàng xóm tôi biết được:
Sáng hôm đó, ngay khi tôi vừa rời khỏi nhà đi thi, một đám người từ quê kéo tới, đứng chật cả hành lang.
Bọn họ bàn bạc to tiếng, nói rõ ràng là sẽ bắt tôi về quê, ép gả cho một thằng ngốc trong làng, rồi nhốt vào chuồng heo sinh con.
Mẹ tôi đưa tôi tới điểm thi xong, trên đường về, nhận được một cuộc gọi từ một người phụ nữ dưới quê.
Đó là mợ tôi, từng được mẹ giúp đỡ, nên âm thầm tiết lộ toàn bộ âm mưu.
Mẹ tôi muốn báo cho tôi, nhưng liên lạc không được, cũng không dám nhắn tin.