7
Không biết từ khi nào, cô bạn thân đã đứng ngay sau lưng tôi, giật phăng điện thoại khỏi tay, chỉ vào màn hình quát lớn: “Phạm Thanh Vân, đây là cái thể loại đàn ông mà mày muốn lấy hả? Não bị úng nước rồi hả!? Một tháng cho mày 2.000? Cưới còn phải đền hơn hai trăm vạn? Một cái túi của mày thôi cũng mấy chục vạn rồi, giờ còn dùng tiền của mày để phụng dưỡng mẹ chồng hả? Đọc 10 dòng thì 9 dòng ‘mẹ anh', ‘mẹ anh như này mẹ anh thế kia’, tao tức đến buồn nôn luôn rồi đấy! Tao nói thật, có dí súng vào đầu mày tao cũng không cho cưới! Cưới về để làm quỹ xoá đói giảm nghèo à?!”
Bạn tôi – Nhiễm Hà, là bạn nối khố của tôi.
Hai công ty chúng tôi thường xuyên hợp tác nên thân thiết vô cùng. Chỉ là cái tính nóng như lửa ấy đến giờ vẫn chưa sửa được. Thấy chuyện bất bình là mắng luôn không thèm giữ miệng.
Tôi chỉ nói ngắn gọn đầu đuôi mọi chuyện,
cô ấy nghe xong lại tuôn thêm một tràng chửi rủa cả nhà họ Phó, vừa mắng vừa chửi tục, khí thế ngút trời.
Tôi giành lại điện thoại, nhắn cho Phó Tư Triết một câu:【Gặp nhau ở lễ cưới.】
8
Vào ngày diễn ra “hôn lễ”, Nhiễm Hà vừa bước vừa bẻ khớp tay, hậm hực nói: “Để tao nói nha, tao mà gặp được “chú rể” sẽ lập tức vặn cổ, moi sọ, rút não, rồi móc luôn đôi mắt ra mới hả giận được!”
Tôi bất lực bật cười, khẽ lắc đầu.
Rồi cánh cửa sảnh cưới mở ra, trước mắt là một biển người ngồi chật kín – một nửa là người nhà tôi, ăn mặc chỉnh tề, nửa còn lại là đám họ hàng nhà họ Phó – kẻ ngoáy mũi, người gác chân, ôm túi nilon chờ khai tiệc như đang đi ăn buffet miễn phí.
Mẹ chồng và bố chồng ngồi chễm chệ ở hàng ghế trên, còn Phó Tư Triết thì chẳng thấy đâu.
Mẹ chồng thấy tôi nhíu mày bước vào liền cất giọng the thé: “Con dâu gì mà không mặc váy cưới hả? Con trai tôi còn đang hóa trang ở hậu trường kia kìa! Cô thật chẳng biết điều gì cả!”
Giọng bà ta cố tình nói lớn, như để thị uy. Nhưng dầu mỡ quanh miệng chưa lau khiến câu vừa thốt ra nghe “quê” vô cùng.
Mẹ chồng sau đó lại quệt tay vào áo rồi xông tới nắm tay bố tôi: “Ôi chao, thông gia đến mà không nói một tiếng gì cả! Nào, mau theo tôi lên ngồi ghế trên đi!”
Bố tôi hất mạnh tay bà ta ra, lạnh giọng nói: “Thông gia cái gì? Biến ngay!”
Nhận được phản ứng đó, bà lập tức đờ người ra. Có lẽ bà ta tưởng bố mẹ tôi tới là để chấp thuận hôn sự, nào ngờ lại bị sỉ nhục giữa bao người như vậy.
Bà lập tức ngồi phệt xuống đất, giở trò ăn vạ: “Ôi trời ơi, tôi không sống nổi nữa rồi! Giàu thì có quyền khinh người sao?!”
Nhiễm Hà đứng bên cạnh nhăn mũi, lầm bầm: “Ở đâu chui ra cái bà điên này vậy? Tôi nghĩ nên nhổ luôn cái lưỡi đi cho đỡ ồn, đau hết cả tai.”
Nói là “lầm bầm”, nhưng giọng cô ấy vang rõ mồn một khắp sảnh.
Mẹ chồng ngẩn người, liếc một cái ra sau thấy tám gã vệ sĩ to cao đứng lù lù sau Nhiễm Hà, tiếng khóc ăn vạ lập tức nhỏ lại.
Phó Tư Triết nghe tiếng ồn ào, vội vàng chạy tới đỡ mẹ mình dậy: “Mẹ! Bao nhiêu người đang nhìn kìa, mẹ nín đi, đợi xong lễ rồi tính!”
Nghe thế, mẹ chồng cũng thôi không quấy nữa.
Chúng tôi chẳng buồn quan tâm, bước thẳng lên phía trước.
Tôi đứng trên bục, giọng bình thản mà rõ ràng: “Cảm ơn mọi người đã đến dự buổi hôn lễ giả này của tôi. Toàn bộ tiền mừng bên nhà gái sẽ được hoàn trả đầy đủ. Phiền các vị ngồi đây cùng xem trọn vở hài kịch này nhé.”
Cả sảnh im bặt.
Phó Tư Triết hốt hoảng chạy lên sân khấu,
ghé sát tai tôi, nói nhỏ: “Em điên à? Em đang mang thai đó! Đừng khiến hai bên mất mặt, anh đã mời cả phóng viên tới rồi đấy, đến lúc đó nhà em cũng chẳng dễ ăn nói đâu!”
Tôi khẽ nghiêng đầu, bình tĩnh đáp: “À, quên nói với anh. Đứa bé trong bụng… tôi bỏ lâu rồi.”
Phó Tư Triết tái mặt, rồi đỏ bừng lên như máu dồn hết lên đầu, giơ tay tát mạnh một cái trước bao người: “Cô dám… Cô dám tự ý bỏ con trai nhà họ Phó?!”
“Con mẹ nó, mày hay lắm! Đánh trả cho tao!” Nhiễm Hà quăng luôn cây kẹo mút xuống đất, hai bím tóc đu đưa theo nhịp, hét toáng lên rồi dẫn đầu cả đội – kéo luôn anh trai tôi cùng xông thẳng lên sân khấu.
8
Còn chưa kịp để anh tôi ra tay, Nhiễm Hà đã lao lên cưỡi thẳng lên đầu Phó Tư Triết, đấm phát nào là in dấu phát đó. Phạm Phi đứng nhìn mà không biết phải giúp từ đâu, bởi chẳng còn chỗ nào để xuống tay nữa rồi. Còn bố mẹ anh ta đã bị vệ sĩ khống chế.
Quên mất là cái môn quyền anh này do Nhiễm Hà lôi tôi đi học chung đó.
Cánh phóng viên thì liên tục bấm máy “tách tách”, mẹ chồng bị quay tận mặt thì hốt hoảng gào lên: “Các người… các người sao có thể đánh người như vậy?!
Đàn ông đánh vợ là lẽ thường tình, mấy người sao dám đánh con trai tôi? Tôi… tôi sẽ báo cảnh sát!”
Nhiễm Hà tay vẫn chưa ngừng, miệng vẫn lanh lảnh: “Đúng thế đấy! Tôi đánh đấy thì làm sao? Cùng lắm cũng là ẩu đả hai bên thôi. Nhưng tôi cam đoan sẽ đập gãy cẳng chân của thằng con bà! Đây gọi là phòng vệ chính đáng!”
Mẹ chồng nước mắt nước mũi tèm lem: “Trời ơi, tôi phải thuê luật sư kiện các người! Con trai tôi bị đánh đến sưng mặt, nói không nên lời! Con nhỏ chết tiệt này ra tay tàn độc như vậy, nhất định phải đi tù!”
Lúc này Nhiễm Hà mới dừng tay, xách Phó Tư Triết ném thẳng cho anh tôi: “Cho anh. Giải trí chút đi.”
Tôi vội ngăn lại.
Dù sao đánh nữa thì cũng thật sự có thể gây án.
“Muốn báo cảnh sát hả? Ôi sợ quá à.” Nhiễm Hà đổi giọng mềm mỏng, “Vậy thế này nhé, tôi bồi thường cho bà hai triệu,
đừng báo cảnh sát nha~”
Mẹ chồng trố mắt, nuốt nước bọt đánh ực, giơ năm ngón tay béo múp: “Năm triệu!”
Nhiễm Hà nhíu mày: “Thế sáu triệu đi, cho có thành ý!”
Bà ta lập tức đổi sắc mặt, vui vẻ gật đầu: “Được, được luôn!”
Nhiễm Hà phá lên cười, chỉ vào mẹ chồng nói với tôi: “Thấy chưa? Tao nói rồi, con mụ này dễ dụ như chó hoang, quăng cho ít cơm thừa là quay đầu nhận lỗi ngay.”
Tôi bật cười phì, cả hội trường cũng rộ lên cười lớn.
Mẹ chồng mặt tím tái, chỉ muốn tìm cái hố chui xuống. Còn Phó Tư Triết vừa lồm cồm muốn đứng dậy, lại bị Nhiễm Hà đá cho một phát gối xuống ngay trước mặt tôi, rồi ngậm cây kẹo mút cuối cùng trong túi, bình thản nói: “Còn chưa tới lượt mày đứng dậy đâu, quỳ yên ở đó đi, đồ chó.”
Phó Tư Triết ngước mặt phẫn uất nhìn tôi: “Phạm Thanh Vân, em cứ để cô ta sỉ nhục tôi vậy à?!”
Tôi gật đầu nghiêm túc, rồi…