17.
Dù tiểu thái giám kia diện mạo đoan chính, nhưng việc xử lý lại thật chẳng ra sao.
Bảo hắn đốt hương an thần, vậy mà không biết lấy đâu ra loại hương quá hạn, khiến ta cả đêm mơ mơ màng màng, đầu óc quay cuồng.
Lúc thì mơ thấy có người ôm chặt lấy ta, cắn môi mút cổ.
Lúc lại thấy Vệ Thanh – cái tên thái giám đáng ghét kia – đứng trước mặt trách ta lòng dạ sắt đá, thậm chí không thèm đến thăm hắn.
Giấc mộng nối tiếp giấc mộng, không lúc nào yên.
Ta ngáp dài, gọi cung nữ vào chải đầu.
Chưa kịp lên tiếng, cung nữ đã kêu thất thanh:
“Nương nương! Muỗi tối qua thật độc—cổ người bị đốt mấy chỗ rồi ạ!”
Ta đưa tay sờ nhẹ lên cổ.
Châm chích đau nhẹ, có vài vết sưng đỏ...
“Đổi loại hương khác cho đêm nay.” – ta phất tay.
“Vâng.”
...
Hôm sau.
Ta lại tỉnh dậy với hai quầng thâm to tướng dưới mắt.
Toàn thân rã rời, thắt lưng như nhũn ra.
“Gặp quỷ rồi à...?” – ta lầm bầm.
Nghi hoặc bước ra bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Lối lát gạch xanh vẫn khô ráo, không dấu hiệu từng có mưa.
Nhưng trong mộng đêm qua—
Ta rõ ràng mơ thấy mưa lớn cả đêm.
Trong mộng.
Ta bị xoay trở không ngừng—
Là nụ hôn nóng rực, ẩm ướt, dày đặc như muốn thiêu cháy thân thể.
Còn có cả...
...những kỹ nghệ khéo léo vốn là tuyệt chiêu của tên thái giám đáng chết kia, Vệ Thanh.
Tất cả—ta đều đã trải qua.
Từng kỹ xảo, từng động tác, từng mùi hương quen thuộc... không thiếu một thứ.
Về sau, ta chịu không nổi nữa, khóc lóc cầu xin hắn dừng lại.
Nhưng vẫn bị đè xuống, ép nhìn một trận “mưa rào vùi hoa” kéo dài suốt đêm.
Hoa vốn yếu mềm, không chịu nổi mưa to, sớm rụng tả tơi đầy đất.
Cánh hoa, nước mưa, bùn đất trộn vào nhau...
Đọng lại trên mặt đất một màn xuân sắc lầy lội, ám muội.
Tỉnh giấc.
Bên cạnh—không có ai.
Trên người—không lưu lại vết tích gì.
Ta bắt đầu hồ đồ.
Rốt cuộc, là mộng, hay... là chuyện đã thực sự xảy ra?
Nghĩ tới nghĩ lui, ta vẫn quyết định—
Gọi cung nữ, thái giám thay phiên nhau canh gác ban đêm.
Kể từ đó, suốt hơn một tháng sau—
Ta không còn mơ thấy ác mộng như thế nữa.
18.
Gặp lại Vệ Thanh, lúc ấy tiểu thái giám đang cúi rạp người dưới thân ta tìm “ngọc trai”, cảnh tượng mập mờ đến khó nói thành lời.
Vệ Thanh chỉ liếc một cái rồi nhanh chóng dời mắt, nhưng xương quai hàm hắn siết chặt đến mức hiện rõ đường gân.
“Minh quý nhân, Hoàng thượng đã lật thẻ bài của người. Tối nay người hầu hạ thị tẩm. Nô tài tới đưa người đi tắm rửa chuẩn bị.”
Ta mất hứng, liếc hắn một cái đầy khó chịu.
Tiểu thái giám thì ngược lại, vừa thấy Vệ Thanh liền rạng rỡ ra mặt, chỉ tiếc là hắn lại lạnh nhạt đến tàn nhẫn.
...
Tại ngự trì.
Vệ Thanh đuổi hết cung nữ ra ngoài, muốn đích thân hầu hạ ta tắm rửa.
Ta cố tình trêu tức, giọng nói đầy châm chọc.
“Công công Vệ Thanh cũng muốn hầu hạ ta tắm rửa sao? Ta sợ người lại như lần trước, nhìn đến đỏ mặt tía tai mà vẫn bất lực chẳng làm được gì.”
Vệ Thanh rửa sạch tay bằng hương lộ, từng bước đi về phía ta.
“Bẩn!”
Ta gạt mạnh tay hắn ra.
Chỉ cần nghĩ đến bàn tay này từng chạm vào thân thể người khác, sau này còn sẽ đụng vào không biết bao nhiêu người nữa, ta liền thấy ghê tởm.
Vẻ chán ghét của ta khiến Vệ Thanh như bị chọc giận.
Hắn siết chặt lấy tay ta, ép ta dựa sát vào giá treo y phục.
Y phục rơi xuống đất loạt soạt.
“Tiểu thái giám hầu hạ nàng thì không thấy bẩn sao?”
19.
Ta khẽ gật đầu.
“Hắn thú vị đấy, lại sạch sẽ, như một tờ giấy trắng.”
Sắc mặt Vệ Thanh tái nhợt như tro tàn.
“Vậy nên... nương nương đã để mắt đến hắn rồi sao? Người đoạn tuyệt với ta không chút báo trước, giờ lại chê ta dơ bẩn... thậm chí, còn tìm người khác thay thế.”
“Hồi đó người chẳng phải là chính miệng nói sẽ để ta theo hầu, ban cho ta vinh hoa phú quý hay sao? Giờ thì sao? Lạnh lùng đẩy ta ra như một thứ rác rưởi.”
“Người thật sự, quá tàn nhẫn!”