“Phu nhân, phong hàm quận chúa và chức vị đại tướng quân đều là tiểu thư nhà nô tỳ dùng m/á/u và m/ạ/ng trên chiến trường đổi lấy.
Những năm qua Lâm gia đều là nhờ tiểu thư mà được thơm lây.
Giờ người làm vậy, rõ ràng là qua cầu rút ván!”
Ta vội đưa tay kéo Trúc Xanh, dẫn nàng cùng quay người rời đi.
Chỉ để lại mấy lời nhàn nhạt phía sau.
“Đã Lâm gia tìm được đại tiểu thư chân chính,
vậy ta – kẻ mạo danh này – cũng nên rời đi thôi.
Phong hàm quận chúa và chức vị tướng quân ta sẽ hoàn trả toàn bộ.
Chỉ mong ngày mai Lâm đại tiểu thư đừng quên đến quân doanh điểm danh.”
2.
Rời khỏi Lâm phủ, ta liền đến một tòa tư trạch ở bên ngoài.
Những năm qua chinh chiến nơi biên cương, ta vì Đại Hạ mà lập nên công lao hiển hách.
Thánh thượng ghi nhớ công tích của ta, lại bởi ta là nữ tử, không tiện phong quan quá cao,
các lão thần trong triều lại không ngừng kêu gào phản đối,
đành ban thêm bạc vàng để làm bù đắp.
Tòa tư trạch này chính là thánh thượng ban thưởng, vốn định để làm phủ tướng quân cho ta.
Chỉ là khi ấy ta nghĩ, phụ thân hẳn sẽ lại trách ta hành sự trái lẽ thường,
nên vẫn để trống suốt bao năm.
Không ngờ hôm nay, nơi này lại trở thành chốn dung thân của ta.
“Tướng quân, sao người có thể để nàng ta cướp mất chiến công mà người đã dùng m/ạ/ng đổi lấy suốt những năm qua chứ.”
Trúc Xanh tức giận bất bình, dáng vẻ như muốn quay về cho nữ tử kia một trận.
Ta khẽ cười.
“Trúc Xanh, phong hàm và chức vị của ta đều do thánh thượng đích thân sắc phong.
Từ xưa đến nay, e rằng chỉ có mình ta là nữ tử được bước chân vào hàng ngũ quan viên triều đình.
Há có thể nói đổi là đổi.
Nếu thật sự đổi đi, chẳng phải là đang tát thẳng vào mặt thánh thượng sao.”
Nữ tử kia muốn đoạt lấy toàn bộ công tích ta liều thân nơi chiến trường mà có được,
chỉ dựa vào thân phận Lâm gia đại tiểu thư, cũng không tự cân nhắc xem mình có đủ tư cách hay không, liệu có gánh nổi cây trường thương trong tay ta hay chăng.
Giờ đây lại vừa hay.
Đã không còn chút h/uy/ế/t th/ố/ng tình nghĩa nào với Lâm gia, những khổ sở ta phải chịu suốt bao năm qua, ta nhất định sẽ bắt bọn họ từng chút một hoàn trả.
“Trúc Xanh, ngươi thay ta đi làm một việc.”
“Đến nói cho bách tính trong kinh thành biết, rằng Lâm Thanh Việt không phải con ruột của Lâm gia, bị Lâm gia đuổi ra khỏi phủ, nay lưu lạc đầu đường xó chợ, đáng thương vô cùng.”
“Ta muốn xem, bọn họ sẽ có phản ứng thế nào.”
3.
Trúc Xanh làm việc rất hiệu quả, chẳng mấy chốc khắp kinh thành đã lan truyền lời đồn về chuyện giả – thật thiên kim giữa ta và Lâm gia.
Điều thú vị hơn cả là, nữ tử kia lại thật sự thay ta đến quân doanh, còn lớn tiếng tuyên bố mình mới là đại tướng quân chân chính.