Thường Trạch khó lắm mới tìm được một khách hàng tiềm năng hợp ý, đang hào hứng giới thiệu về dịch vụ của công ty mình thì bỗng nhiên nghe thấy khách ở xung quanh hét lên: “Có đánh nhau kìa!”
Tiếng ồn phát ra từ một góc khác của quán bar, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về đó, nơi có một đám đông đang tụ tập. Chẳng rõ vì nguyên nhân gì mà tranh cãi ầm trời, xem chừng tình hình khá căng.
Thường Trạch không mấy quan tâm, chỉ liếc một cái rồi thôi. Hắn chẳng hứng thú đi xem náo nhiệt, chỉ một lòng quan tâm đến việc làm ăn của mình.
Mãi cho đến khi một người bạn của Mục Viễn hấp tấp chạy lại thông báo: “Anh Thường, sao anh còn ngồi nhàn nhã ở đây, người yêu anh đang đánh nhau với người ta kia! Mau qua xem đi!”
Thường Trạch nhíu mày: “Cậu nói là, Khương Thành đang đánh nhau với người ta?”
“Chứ còn gì nữa? Cậu ấy không phải người yêu anh hả?” Người kia hỏi lại.
Không nói nhiều lời, Thường Trạch lập tức đứng dậy sải bước dài tiến về phía đám đông.
Dưới ánh mắt bao người, Khương Thành đang đè Hứa Huy xuống sàn, xung quanh rải rác đầy mảnh chai vỡ. Khương Thành vung tay, đấm mạnh liên tục vào người Hứa Huy, vừa đấm vừa chửi.
Bên cạnh, Tần Yến cố gắng xông vào can ngăn nhưng cũng chịu trận chẳng kém Hứa Huy là bao.
Lúc này Khương Thành như con trâu điên máu dồn lên não. Đây là mối thù cá nhân giữa cậu với thằng cặn bã cùng đoá sen trắng của gã. Ai dám chạy ra can ngăn cậu cũng đánh tất, đánh cho đến chết cho chừa.
Đám bạn đi cùng Tần Yến đều bị dáng vẻ hung hãn của cậu dọa sợ, không dám đến gần.
Tần Nguyên đứng cạnh cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng ấy, hoàn toàn không ngờ đứa bạn cấp hai lại có mối thù sâu nặng như vậy với thằng em họ của mình. Hắn chỉ còn biết đứng yên bên cạnh quan sát, không dám can thiệp, tránh đụng đến vũng nước đục, ngoài ra không dám làm gì khác.
“Bé Thành!” Thường Trạch bước tới định kéo cậu ra khỏi người Hứa Huy, không ngờ Khương Thành th*c m*nh cùi chỏ về sau.
“Tiên sư bố, đừng có kéo tôi!”
Thường Trạch lãnh trọn cú thụi vào xương sườn, đau đến nhăn tít lông mày. Đừng tưởng bình thường tên nhóc này có vẻ hiền lành hoà nhã, không ngờ lúc nổi điên lên lại đáng sợ đến vậy, thật khiến người ta đau đầu nhức óc.
Không thể cứ để Khương Thành tiếp tục như vậy, Thường Trạch lo rằng sẽ có chuyện lớn mất thôi, thế là hắn nhanh chóng cùng Mục Viễn và Văn Thương giữ chặt cậu lại trước khi tình hình trở nên tệ hơn.
Quen biết Khương Thành đã lâu, đây là lần đầu tiên Thường Trạch thấy cậu trong bộ dạng ấy: mặt đỏ tía tai, nổi trận lôi đình, điên cuồng đánh đập, bất chấp tất cả chỉ để báo thù.
Máu đỏ từ cổ tay Khương Thành nhỏ từng giọt từng giọt xuống dưới sàn, đoán chừng do bị mảnh vỡ dưới sàn cứa trúng khi đánh nhau, nhưng cậu chẳng buồn để tâm tới nó, lột áo khoác xuống chặn miệng vết thương.
Danh dự có mất thì cũng mặc kệ, không nghĩ được nhiều như vậy, Khương Thành thở hùng hục chỉ tay vào hai kẻ trước mặt, lớn tiếng mắng chửi: “Hứa Huy, Tần Yến, hai đứa chúng mày giỏi lắm! Tiên sư bố nhà chúng mày mèo mả gà đồng với nhau từ năm nhất, còn che giấu tao để tao biến thành thằng ngu, chúng mày có là con người nữa không hả?”
Mỗi cú đấm của Khương Thành dồn hết mọi căm phẫn chất chứa bấy lâu, khiến bây giờ quần áo của Hứa Huy và Tần Yến trở nên xộc xệch, tóc tai bù xù, trên mặt, trên tay, trên người chi chít vết bầm tím, tình cảnh vô cùng thảm hại.
Trước mặt bạn bè, Tần Yến mất hết thể diện, cuối cùng không nhịn nổi nữa mà lớn tiếng đáp trả: “Khương Thành, tại sao năm xưa Hứa Huy làm vậy chẳng lẽ trong lòng cậu ngu đến mức không hiểu gì hả?”
“Khương Thành, hai người ở bên nhau ít nhất hai ba năm thế mà chưa ch*ch lần nào. Hứa Huy là người yêu chính thức của cậu nhưng muốn động vào cậu còn khó hơn lên trời. Nếu không phải tại cậu suốt ngày kiêu căng giả bộ thanh cao, mỗi lần Hứa Huy muốn tiến triển thêm một bước cậu toàn cố ý từ chối thì anh ấy có cần phải tìm tôi để giãi bày không?
“Làm ơn đi, bạn trai của cậu cũng không phải thái giám, có người yêu mà chỉ để ngắm chứ không được đụng thì khác nào thái giám không?!”
“Đừng nói ai đúng ai sai, chuyện đã qua rồi thì cho qua đi. Nếu cậu cứ nhất quyết cắn chặt chuyện này không buông, chung quy chỉ có cậu mất mặt thôi.”
Tần Yến kéo áo Hứa Huy bên cạnh, ý bảo hắn đừng đứng ngây ra đó, đến lúc phải nói mấy câu rồi.
Ánh mắt Hứa Huy lạnh lùng liếc qua khuôn mặt Khương Thành. Gã không nóng nảy như Tần Yến, nhưng cũng vô cùng bực bội trước hành vi của Khương Thành: “Khương Thành, lời xin lỗi tôi đã nói không biết bao nhiêu lần, nếu cậu cho rằng chúng tôi sai thì chúng tôi đành chịu, có điều hôm nay cậu hơi quá đáng rồi đấy.”
“Con mẹ mày, câm miệng cho tao!” Giọng của Thường Trạch bất ngờ vang lên, cao vút pha lẫn tức giận, song phần nhiều lại là sự giễu cợt.
“Chê người ta không cho mày đụng vào, vậy thì lỗi là của ai? Hai người cứ vạch chim ra mà đo, ai lớn ai nhỏ mọi người xem qua sẽ rõ, bé Thành người ta 17.2 đấy, còn mày thì sao?
“Ban nãy vào nhà vệ sinh đi đái vừa khéo tao đứng ngay bên cạnh mày, cái kích cỡ đó của mày, c** q**n ra nom chẳng khác gì đồ chơi ngày Quốc tế thiếu nhi, chắc cỡ cây tăm xỉa răng là vừa? Sao mày đéo tự nhận thức bản thân mà cứ khăng khăng muốn làm 1 thế, phải mày mày chịu nổi không? Người ta không chịu l*m t*nh với mày là vì nghĩ đến cảm xúc của mày, sợ mày nhìn xong tự kỷ luôn ấy. Sao nào, nói mày có tí đã không vui à, không phục thì giờ vào nhà vệ sinh đo xem, xem đứa nào chiếm lý hả.”
Quần chúng hóng chuyện ngại lửa chưa to, hoặc là cười ồ cả lên, hoặc là huýt sáo, có kẻ vô tâm quay cả video.
Bị Thường Trạch hạ nhục như thế, Hứa Huy lập tức giận đến đỏ mặt tía tai, rút điện thoại ra định gọi 110: “Được, có gì thì vào đồn cảnh sát mà nói chuyện.”
Khương Thành bước tới một bước, như thể lại tính động tay động chân, Thường Trạch kéo cậu đứng bên cạnh mình, giữ chặt tay cậu.
“Báo đi, có giỏi thì mày báo đi.” Thường Trạch vẫn ung dung, cũng rút điện thoại từ túi ra: “Mày dám gọi cảnh sát thì bố dám gọi cho đài truyền hình, cho hai đứa chúng mày lên TV miễn phí luôn. Tiêu đề tao cũng nghĩ sẵn cho chúng mày rồi — Đêm khuya hai thằng khốn nạn già mồm át lẽ phải bị đánh nhừ tử trong quán bar, bị trừng phạt đúng tội. Để cả thành phố biết mặt chúng mày là ai, hai đứa chúng mày đúng là xứng đôi vừa lứa, cảnh sát không làm gì được chúng mày thì để dư luận dạy dỗ chúng mày.”
Đám anh em trong quán bar cũng ngứa mắt sẵn, ùn ùn kéo ra góp sức.
Một người chỉ vào Tần Yến, lớn tiếng mắng chửi: “Lên TV sao sánh bằng lên hot search Weibo? Mấy lời chó má của chúng mày bố đã ghi âm hết, tao cho mày sáng nhất đêm nay!”
“Đăng luôn đi đăng luôn đi! Để tao lấy cả nick chính lẫn nick phụ share cho, phải để cho cư dân mạng cả nước thấy bộ mặt thật của hai đứa này.”