Khương Thành vốn đang định đi dạo trung tâm thương mại thêm lát, giờ không có hứng nữa, trở lại căn nhà trống rỗng, làm một ít đồ ăn lót dạ
Vốn dĩ tối nay còn phải lên livestream, nhưng giờ cậu chán nản, online đăng thông báo xong thì vào phòng thay quần áo, lấy di động và chìa khoá rồi đi
Hơn 9 giờ tối, người thành phố bắt đầu chìm vào những cuộc vui sau một ngày làm việc mệt nhọc
Ánh đèn led rực rỡ sắc màu chiếu vào mỗi góc của quán bar, không khí tràn ngập mùi rượu cùng khói thuốc, âm nhạc ầm ĩ, tiếng người cãi cọ, mỗi một người đang tận hứng ở đây, đều giấu trong mình chút tâm sự
“Mày ngốc thật ấy, còn bình tĩnh nói chuyện cùng chúng nó nữa chứ, chuyện cái đmm, nếu tao mà là mày, năm đó tao đã vặn cổ thằng kia xuống rồi!” Hình Phi bắt chéo chân ngồi trước quầy bar, đấm thật mạnh lên bàn, anh vô cùng bất bình với chuyện của Khương Thành
Khương Thành nghiêng đầu, ngước cằm nhìn Hình Phi: “Mày nói vặn cổ ai bây giờ?”
“Cả hai luôn! Mày cũng thật là, tình cảm anh em nhiều năm như vậy, gặp chuyện như vậy cũng chẳng nói! Nếu mày không dám ra tay, để ông đây giúp” Hình Phi vừa nói vừa vén tay áo
Khương Thành phì cười: “Thôi đi ông ơi, mới học xong cấp 2 đã bị ba đưa thẳng ra nước ngoài, nước xa không cứu được lửa gần, tao tìm mày thì có ích gì?”
Nói rồi uống cạn sạch li Drambuie* trước mặt, nhận li bartender đưa tới: “Thôi, đừng nói mấy chuyện làm mất hứng kia nữa, uống là được, nào, anh em ta dô”
*Loại Whisky thơm, ngọt, lâu đời nhất cất từ mật ong và Whisky Scotland
Hình Phi cầm ly của mình cụng với cậu: “Đúng rồi, dạo này công việc thế nào?”
Khương Thành tính toán một chút rồi cười nói: “Vẫn ổn, dẫu sao khu Nhan sắc có cố thế nào cũng chẳng bằng được bên khu Game của mày”
Hình Phi nghe xong nhướn mày, trêu cậu: “Vậy có muốn đổi không?”
“Không, không” Khương Thành liên tục xua tay “Mày cũng thấy rồi mà, tao gà thật, stream như thế chắc bị người ta chửi chết luôn, yên vị làm Trap đệ nhất Ngân Hồ là ổn rồi”
Hình Phi bỗng nhớ đến một chuyện: “Hai ngày nữa công ty tao có hội họp streamer cùng thành, ra ngoài đi ăn chơi một bữa, mày đến không?”
Ra ngoài giao lưu với mọi người, nhân tiện làm quen thêm vài streamer, mở rộng vòng quan hệ thêm chút cũng tốt, Khương Thành gật đầu nói “ừm”
Hai người vừa uống vừa chuyện trò, vốn định là không say không về, ai ngờ được nửa thì Hình Phi bị gọi đi, hoá ra là bạn cùng phòng của hắn lúc đi cầu thang không cẩn thận bị ngã gãy chân, giờ phải vào viện, gọi hắn qua giúp
Quán bar bùng nổ cùng âm nhạc, mọi người túm tụm lại chơi hăng say, chỉ một mình Khương Thành lẻ loi trước quầy bar uống rượu, bị mấy kẻ săn mồi nhắm trúng
“Em giai, đến đây uống rượu à?” Một tên mặc áo sơ mi đen cầm chiếc ly cổ cao đầy Martini ngồi xuống bên cạnh cậu
Khương Thành không thích chơi trò mập mờ với người quen được ở tình huống này, tiếp tục uống rượu, dùng giọng lạnh nhạt để đuổi đi: “Xin lỗi nha, tôi đang đợi bạn”
Tên kia cười mỉa rồi cụng chén vào chén cậu: “Đừng hòng lừa anh, anh chỉ nhìn là biết em đi một mình, thực ra đây cũng chẳng phải lần đầu gặp mặt của chúng ta, trước đây anh từng gặp em ở phòng tập thể hình”
“Ồ, vậy hả?” Khương Thành không chút hứng thú
“Em và anh là cùng loại người, đúng không?”
Tên kia ghé sát vào tai cậu, ý đồ kéo gần khoảng cách, Khương Thành lại dịch ra xa theo bản năng, khoảng cách lại dãn xa trở lại
“Vậy ý anh là sao?”
“Lát nữa rảnh không? Rượu nhà anh ngon hơn nơi này nhiều, em có muốn nếm thử không?”
Khương Thành giơ tay trái lên trước mặt tên kia, cố ý cho hắn ta thấy nhẫn cưới trên tay mình: “Chẳng lẽ anh không thấy cái này?”
Tên kia lại chẳng hề hấn gì: “Đeo nhẫn đâu có nghĩa là đã kết hôn, dẫu cho là thật, thì người kia nửa đêm lại để em đến đây uống rượu, chắc hai người cũng chẳng yêu nhau cho lắm”
“Tuỳ anh” Khương Thành chẳng buồn cãi nhau với hắn ta, ngửa đầu uống nốt ngụm cuối cùng rồi rời đi
Cậu uống hơi nhiều, lúc đi trông có vẻ lảo đảo
Tên kia vẫn bám theo cậu, chờ đến lúc Khương Thành đi tới một đoạn đường tối tăm không một ánh đèn, hắn bèn bắt kịp, một tay giữ eo, một tay kéo tay cậu đưa đi
“Anh làm gì vậy? Có buông tay không?” Khương Thành híp mắt cảnh cáo, muốn đẩy người đó ra, hắn ta lại vờ bị điếc, cật lực kéo cậu về hướng xe mình
Khương Thành cố gắng bình tĩnh lại, nhắm mắt thở một hơi, vận lực 2 giây rồi đấm thẳng vào bụng người ta, sau đó xoay người hướng về lưng hắn ta, dùng tay giữ cổ rồi vật ngã hắn ta ra đất
Tên kia có lẽ không ngờ Khương Thành lại mạnh đến vậy, cổ hắn bị bóp chặt không thở nổi, mặt đỏ lên, mạch máu hiện rõ, hắn giãy giụa, không ngừng lắc đầu, tựa như đang cầu xin Khương Thành buông tay
“Cút” Khương Thành nhấc chân đạp một phát, rồi xoay người đi thẳng
Đường phố lúc hai giờ vắng tanh, Khương Thành lang thang trên đường, cậu đi rồi lại đưng, mệt quá bèn ngồi xếp bằng ở ghế trên, nâng cằm nhìn những chiếc xe thỉnh thoảng lướt qua
Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh, cậu lạnh đến mức run lập cập
Bỗng cậu chợt thấy nhớ gia đình của mình, nhớ mẹ, nhớ ông ngoại thực lòng yêu thương mình, còn có Tăng Toàn giờ đang ở trong ngục, tuy ông từng làm rất nhiều chuyện có lỗi với gia đình, nhưng dẫu sao cũng là ba cậu….
Cũng chẳng biết đã ngồi bao lâu, chỉ là lúc Khương Thành đứng lên thì chân đã tê rần
Thường Trạch vừa lên giường tính tắt đèn đi ngủ thì có người đập cửa
Hắn cũng không ra ngoài xem ngay, tiếng đập cửa vang lên một lúc thì dừng lại, một lát sau lại tiếp tục, cứ vài lần như thế
“Mở cửa! Người bên trong đừng ngủ, mở cửa cho tôi nhanh lên!”