9
Khương Thừanói, tối nay cậu ta sẽ bận bố trí hội trường, chạy thử kịch bản dẫn chương trình, sẽ không ngủ.
Ý ngầm là — sẽ không “bám” lên Gấu Dâu của tôi.
Tôi hí hửng chạy về ký túc xá, chuẩn bị ngã xuống giường ngủ một giấc cho đã.
Ai ngờ vừa mở điện thoại đã thấy thông báo trong nhóm ban tuyên truyền.
Trưởng ban:
【Tối nay toàn bộ thành viên bắt buộc có mặt. Đi muộn trừ học phần. Không có lý do đặc biệt thì không được xin nghỉ.】
Tôi nhận mệnh, lặng lẽ mặc lại quần áo, chạy tới hội trường, đến cả cơm tối cũng chưa kịp ăn.
Khương Thừa bị vây quanh bởi một đám người, đang nghiêm túc bàn chuyện dẫn chương trình.
Cậu ta ngoài đời không quá thích nói chuyện, nhưng đụng tới việc chính thì năng lực lãnh đạo rất mạnh.
Việc cốt lõi tôi không chen vào được, chỉ có thể cùng mấy bạn khác làm đồ trang trí.
Trong lúc bận rộn, tôi luôn cảm giác có người đang nhìn mình.
Tôi lần theo ánh mắt đó nhìn sang — chạm phải Khương Thừa.
Ánh mắt giao nhau.
Cậu ta mặt không cảm xúc quay đi, cúi đầu nghịch điện thoại.
Tôi giật giật khóe miệng.
Bày mặt lạnh cho ai xem vậy?
Đến giờ nghỉ giữa chừng, tôi mới thấy tin nhắn cậu ta gửi:
【Sao cậu không đi ngủ?】
Tôi:
【Chất lượng giấc ngủ của tôi rất tốt, không thiếu một đêm này.】
Cậu ta lạnh nhạt trả lời hai chữ:
【Thật à?】
…Thái độ gì thế hả!
Tôi tiếp tục làm đồ, quyết tâm lát nữa sẽ chuồn.
Đúng lúc đó trưởng ban gọi tôi, mặt mày rất khó coi:
“Diểu Diểu, chủ tịch bảo cậu qua đó.”
Tôi mù mờ đi tới, Khương Thừa thản nhiên nói:
“Lúc vào sinh viên hội, cậu nói cậu giỏi vẽ quốc họa?”
Tôi chớp chớp mắt, gật đầu.
“Vậy cậu vẽ mấy thứ hoa chim cá cảnh gì đó, làm nền trang trí, hợp chủ đề bài diễn thuyết.”
À… thì ra là vậy.
Tôi thở phào, nở nụ cười.
Việc này nhẹ hơn làm đồ nhiều.
Trong khóe mắt, tôi thấy Khương Thừa liếc tôi một cái, nửa cười nửa không.
Tôi ngồi xuống, nghiêm túc vẽ tranh.
Khương Thừaở bên cạnh bận rộn việc khác, thỉnh thoảng có người vào hỏi ý kiến.
Không biết từ lúc nào, đầu tôi bắt đầu đau.
Quá nhiều đêm không ngủ, tối nay lại mệt thế này.
Tim đập càng lúc càng nhanh.
Cây bút lông thấm đầy mực trượt khỏi tay tôi.
Tay chân lạnh ngắt, ý thức dần dần rút khỏi người.
“Phương Diểu! Phương Diểu!”
Hình ảnh cuối cùng tôi nhớ được,
là đôi mắt Khương Thừa đỏ hoe vì hoảng loạn.
Trong cơn mê man, tôi không nhịn được nghĩ:
Chuyện tôi mất ngủ… sắp bại lộ rồi.
Khương Thừa sẽ không tức giận chứ?
10
Tôi, một nữ sinh đại học 20 tuổi, suýt nữa đã ngủm ở cái tuổi còn tươi như hoa.
Lúc tỉnh lại, thứ đầu tiên tôi thấy là đôi mắt đỏ hoe của Khương Thừa.
Còn tôi thì vẫn chưa hoàn hồn.
Cố hết sức mở to mắt, tôi vô tội ngơ ngác nhìn cậu ta.
Mắt đối mắt vài giây.
Cậu ta cười lạnh:
“Nhìn tôi làm gì?”
Vừa đi dạo một vòng qua quỷ môn quan, lý trí còn chưa online, tôi chân thành đáp:
“Cậu đẹp thật đấy.”
Rắc! — Khương Thừa cắt trái táo thành những khối lập phương gọn gàng như máy cắt.
“Câm miệng.”
Bị dọa.
Tôi ấm ức che miệng lại.
Khương Thừa ngồi xổm xuống bên giường, im lặng nhìn tôi.
Ánh mắt cậu ấy vừa lạnh vừa giận, khiến không khí phía trên giường như bị ép xuống từng tấc một.
“Biết cậu được cấp cứu bao lâu không?”
Giọng khàn khàn, nặng nề, nghe vào thấy cả một bầu mệt mỏi.
Tôi chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
“Cậu nói đi, đã bao lâu rồi không ngủ đàng hoàng?
Một ngày? Hai ngày? Một tuần?
Phương Diểu.”
Cậu ấy chống trán, như kiểu bất lực đến phát điên.
“Cậu thật sự không coi trọng cái mạng của mình à?”
...Trông cậu ta thật sự rất buồn.
Tôi ngơ ngác tiêu hóa từng câu chữ cậu nói, hoàn toàn không biết đáp lại sao.
“Hay là... so với việc ngủ chung với tôi, cậu thà không ngủ luôn cho xong?”
Chủ tịch đại nhân úp mặt vào hai tay, giống hệt một đứa trẻ mắc lỗi, đuôi mắt đỏ ửng lên.
...Thôi được.
Cậu ta thật sự rất buồn.
Tôi vươn tay chọt nhẹ vào má cậu ta.
Không nói được câu nào, chỉ biết dùng “ngôn ngữ hình thể vĩ đại” để an ủi:
Đừng buồn nữa mà.
11
Có thể vì cảm thấy áy náy, hoặc vì bản năng trách nhiệm của một chủ tịch sinh viên hội,
Khương Thừa thẳng tay từ chối tất cả những người muốn đến chăm tôi, một mình trụ vững ở bệnh viện trông nom tôi từ A đến Z.