16
“Nghe nói Đoan Dương quận chúa được sắc phong làm công chúa, chẳng bao lâu sẽ đi hòa thân.”
Ngoài viện truyền vào tiếng bàn tán của mấy tiểu nha hoàn.
Hầu gia đang cầm đũa bỗng khựng lại.
Ta giả vờ giận dữ, quay sang quát Thanh Mai phía sau:
“Ai dám lắm lời trước mặt chủ tử, còn không mau đuổi ra!”
“Khoan đã!” Hầu gia bỗng đứng bật dậy, sắc mặt âm trầm đáng sợ. Hắn mở mạnh cửa ra, giận dữ quát:
“Nghe ai nói?!”
Vài nha đầu sợ run rẩy:
“Hồi Hầu gia, nãy tỷ tỷ Bạch Yên đi ngang phủ Hộ Quốc công, nghe người hầu nói…”
Hầu gia lập tức nhấc chân toan đi.
Ta biết hắn muốn làm gì, sao có thể để hắn như ý? Một hành động như thế, tất sẽ chọc giận hoàng đế, liên lụy cả phủ Hầu.
Phủ này, ta muốn để lại nguyên vẹn cho con cháu ta.
Ta chặn hắn lại:
“Hầu gia định đi đâu vậy?”
Hắn gạt phăng ta ra: “Cút!”
“Ngươi có đi cũng vô ích thôi.” Ta từ tốn phủi nhẹ tay áo, như thể phủi đi bụi bám vô hình.
“Hiện tại Hô Diên vương tử đang ở trong kinh, Hòa Duyệt có khi đã sớm bị đưa qua phủ hắn rồi. Huống chi…”
Ta hạ giọng, gần như thì thầm bên tai hắn:
“Đứa bé trong bụng nàng, tương lai là vương tử Hô Diên. Ngài còn không vui lòng sao?”
“Ngươi… ngươi…” Sắc mặt Hầu gia trắng bệch, kinh hoảng lùi về sau hai bước rồi ngã quỵ.
“Ta mà không biết tâm tư của ngươi, làm sao tránh được từng ấy lần mưu sát của ngươi?”
Ta cúi người, chậm rãi nhếch môi cười.
“À, đúng rồi. Việc Hòa Duyệt bị đưa đi hòa thân, ta cũng góp một phần sức đấy.”
Mặt Hầu gia đỏ bừng rồi lại chuyển sang tái xanh, bất lực ngã vật xuống nền đá.
“Thuốc Hầu gia mang về, xem ra hiệu nghiệm thật.” Thanh Mai đứng bên cạnh ta, cảm khái.
Ngày ta bắt được tiểu nha đầu bỏ thuốc, phần thuốc còn lại đã được ta hòa vào thang thuốc bổ của Hầu gia.
Ta chầm chậm bưng bát canh lên:
“Thanh Mai, còn không đi mời phủ y đến xem bệnh?”
“Vâng.” Thanh Mai đáp lời, nhưng lại thong thả dạo bước tới hoa phòng. Đợi ta uống hết bát canh mới chịu đi.
Vừa ra khỏi sân, nàng đã biến sắc, la to:
“Mau! Hầu gia ngã xuống rồi! Mau gọi phủ y tới!”
Vài nha đầu trong viện lúc này mới bỏ công việc dở tay, vội vàng hợp lực khiêng Hầu gia lên giường.
Phủ y tới bắt mạch, nói Hầu gia bị trúng phong, sau này dù tỉnh lại cũng chỉ có thể nằm liệt.
Ta dùng khăn tay chấm lệ:
“Hầu gia vốn thân thể tráng kiện, sao lại đột ngột trúng phong? Việc này phải làm sao mới được?”
Phủ y an ủi:
“Hầu gia từng chinh chiến, tích tụ thương tổn cũ, có di chứng là điều dễ hiểu. Nay thế tử đã trưởng thành, phu nhân cũng không cần quá lo.”
17
Hầu gia tỉnh lại lúc nửa đêm.
Vừa mở mắt, ta đã cúi sát lại.
“A… a a…” Trong cổ họng hắn chỉ phát ra vài tiếng khàn khàn không rõ nghĩa.
Thanh Mai nghi hoặc: “Không nói được nữa sao?”
Phủ y nửa đêm bị kéo tới, mơ màng bắt mạch hồi lâu, nói:
“Phu nhân, Hầu gia không thể nói chuyện, có lẽ cũng do trúng phong.”
“Tốt, ta hiểu rồi.”
Phủ y lui xuống, ta liền đưa gói thuốc làm câm bỏ vào tay Thanh Mai, không cần ta phải phí thêm công sức.
Sáng hôm sau, khi nhận được thánh chỉ triệu kiến của hoàng thượng, ta liền biết—Hòa Duyệt đã nói với Người rằng nàng ta đang mang thai con của Hầu gia.
Ta thay xiêm y nhã nhặn, vào cung.
Quả nhiên, sắc mặt hoàng thượng âm trầm, Hòa Duyệt cùng Trưởng công chúa quỳ gối một bên, mặt Hòa Duyệt còn in dấu tát.
Ta cũng quỳ xuống, chỉ nghe hoàng thượng thở dài:
“Hòa Duyệt…”
Thái giám bên cạnh lập tức tiếp lời:
“Khởi bẩm, Quận chúa cùng Hầu gia từng có tư tình, nay nói rằng đang mang thai của Hầu gia.”