1.
Tôi nhìn một cái là biết ngay đó là tấm vé số cào giả.
Hơn nữa, trừ thuế ra thì làm gì còn đủ mười triệu.
Nhưng tôi vẫn giả vờ vui vẻ đồng ý, nhanh chóng ký hợp đồng tặng cho với anh trai và chị dâu.
Trong hợp đồng ghi rõ: họ đưa tôi tấm vé số, tôi sang tên căn nhà cho họ.
Sau đó—
Nhân lúc họ tưởng kế hoạch đã thành, hí hửng đi ăn mừng,
tôi lén vào nhà họ, đổi lấy tấm vé số thật giấu dưới nệm giường.
Đã vậy… thì tôi chẳng ngại mà “nhận lấy cơ hội” này!
Nghĩ lại tất cả những gì từng xảy ra ở kiếp trước, tôi chỉ thấy lạnh lùng mà bật cười.
Kiếp trước, cũng chính lúc này,
anh chị đem tấm vé số giả đến tìm tôi, nói y chang những lời hôm nay.
Tôi xưa nay không tham của ai, huống hồ người đó lại là anh trai và chị dâu mình.
Cả đêm nghiên cứu, tôi còn chân thành khuyên họ:
“Anh, chị, căn nhà của em năm nay tụt giá nặng lắm. Bên ngoài còn đồn là khu trường học sắp dời đi.”
“Gia Bảo đi học không thể chậm trễ, hai người nên tìm môi giới, mua một căn khác cho chắc.”
Nhưng anh tôi – Hứa Diệu – nhất quyết không nghe, cứ bắt tôi nhận tấm vé.
Chị dâu – Lưu Tiểu Ngọc – còn nắm tay tôi, khóc lóc kể lể:
“Tiểu Tinh, năm đó nếu không vì chị mang thai Gia Bảo, ba mẹ ép em ra ngoài thuê nhà, thì em đâu phải mua đúng lúc giá nhà cao chót vót, giờ mới lỗ thế này!”
“Chị luôn cảm thấy áy náy với em.”
“Nếu em không nhận, chị thật sự thấy day dứt, sợ em vẫn trách vợ chồng chị…”
Chị nói đến mức ấy, tôi cũng không tiện từ chối nữa.
Đành nhận vé số và phối hợp sang tên nhà cho họ.
Đợi tôi làm xong thủ tục, chuẩn bị đi đổi thưởng, thì anh tôi lại đến tìm:
“Tiểu Tinh, anh với chị mày định đưa Gia Bảo lên Bắc Kinh học, nhà cửa nhờ em trông giúp!”
“Ba mẹ cũng lớn tuổi rồi, một triệu đó em cứ đưa cho họ làm phí sinh hoạt nhé.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh chị đã lập tức bán nhà, dắt con trai lên Bắc Kinh.
Ngày họ rời đi, ba mẹ tôi kéo vali đến ở chung.
Đến lúc này tôi mới biết—
Ba tôi nợ cờ bạc, cần trả đúng một trăm vạn.
Mẹ tôi mắc bệnh nặng, ph//ẫu thu//ật cũng cần đúng một trăm vạn.
Còn căn nhà cũ của họ, anh chị đã lén bán từ lâu, đổi thành quỹ giáo dục của Gia Bảo.
Tôi tức đến run người, cứ tưởng mình đã hiểu mưu đồ của họ:
Tiền bán nhà cũ vừa đủ bù khoản lỗ vì căn nhà tôi sụt giá.
Nợ cờ bạc của ba là cái hố không đáy, bệnh của mẹ cũng cần chăm sóc dài hạn.
Tôi đã nhận vé số của họ, tức là “nhận lợi”, vậy thì phải gánh cái mớ hỗn độn này.
Còn họ ung dung không tốn xu nào, bắt đầu cuộc sống mới ở thủ đô.
Tuy bực, nhưng nghĩ mình cũng không thiệt hại gì quá lớn, tôi đành cắn răng chịu, chuẩn bị mang vé số đi đổi lấy tiền chữa bệnh cho mẹ.
Nhưng khi đến trung tâm xổ số, nhân viên lại nói: đó chỉ là vé số chơi khăm.
Tôi gọi lại cho anh chị, họ đã chặn tôi.
Ba mẹ cũng không chịu tin, thấy tôi không đưa được tiền lập tức trở mặt, còn lên mạng tố tôi bất hiếu.
Tôi bị công ty đuổi việc, bị dân mạng chửi bới.
Cuối cùng, khi tôi cầm tấm vé số giả đi báo cảnh sát, tôi bị xe tông ch//ết ngay tại chỗ.
Nhưng điều buồn cười là—
Sau khi tôi ch//ết,
nợ cờ bạc của ba bỗng dưng biến mất.
Bệnh của mẹ cũng nhờ “mạnh thường quân” mà kỳ diệu khỏi hẳn.
Anh chị tôi còn dắt Gia Bảo quay về như chưa có chuyện gì.
Ở khoảnh khắc cuối cùng, linh hồn tôi lơ lửng trong không trung, nghe cả nhà họ cười nhạo sự ngu ngốc của tôi:
“Hừ, muốn dùng căn nhà chưa đến tám triệu đổi lấy vé số mười triệu, chỉ có loại người như Hứa Tiểu Tinh mới tin! Đúng là tham mà không biết lượng sức!”
“Đúng! Đồ xui xẻo, bất hiếu!”
“Bọn tao là ba mẹ nó, nó mua được nhà mà không đón bọn tao lên ở thì thôi, lại còn dám để bảo vệ chặn bọn tao! Ch//ết rồi cũng đáng!”
“Gia Bảo, sau này con phải hiếu thảo với ba mẹ, đừng như cô con — tự làm tự chịu!”
2.
Mãi đến khoảnh khắc đó,
tôi mới hiểu rằng tất cả đều là giả.
Tấm vé số họ đưa tôi là giả.
Chuyện anh chị dâu đi Bắc Kinh cũng là giả.
Nợ cờ bạc của ba, bệnh nặng của mẹ—
tất cả đều là kịch bản họ dựng lên để lừa tôi.
Chỉ có tôi là tin thật.
Tin đến mức quên luôn ba mẹ từng đối xử với tôi thế nào.
Đến lúc sắp ch//ết, tôi vẫn còn day dứt vì mình không có tiền chữa bệnh cho mẹ.
Chỉ là…
Nghĩ đến cảnh cuối cùng mình nhìn thấy, tôi bật cười lạnh.
Hôm ấy, sau khi mắng chửi sự ngu ngốc của tôi,
mẹ tôi không chờ nổi mà quay sang hỏi anh trai:
“A Diệu, mẹ nghe Gia Bảo nói rồi, con thật sự trúng số hả? Mau nói mẹ nghe, trúng bao nhiêu?”
“Sau này mẹ với ba con còn trông cậy vào con dưỡng già!”
Anh tôi còn chưa kịp mở miệng, chị dâu đã nhanh chóng phủ nhận:
“Mẹ, mẹ tin lời một đứa con nít sao?”