Tôi bị tụt đường huyết, ngất xỉu bên đường, là một người đàn ông đẩy xe nôi đã cứu tôi.
Tan làm về nhà, anh ta lại xuất hiện trong căn nhà của tôi, còn gọi tôi là vợ.
Tôi bàng hoàng, nhưng mẹ lại nhét đứa bé vào tay tôi:
“Tai nạn xe cộ đã qua nửa năm rồi, con lại không nhớ nổi chồng con với con trai con sao?”
Tôi không dám tin những gì đang diễn ra trước mắt.
Tôi đến bệnh viện kiểm tra hồ sơ, trong đó lại ghi chép chi tiết toàn bộ quá trình mang thai của tôi.
Ngay cả bác sĩ chủ trị vụ tai nạn cũng nhíu mày, nói không lẽ nào lại như thế.
Tôi tin là thật, cam chịu số phận, chấp nhận làm vợ anh ta, làm mẹ đứa trẻ, rồi ra sức kiếm tiền nuôi gia đình.
Nhưng cũng vì vậy mà tôi lao lực quá độ, chưa đến bốn mươi tuổi đã bị chẩn đoán ung thư vú giai đoạn cuối.
Điều tôi không ngờ, chính đứa con trai tôi tự tay nuôi lớn lại cuỗm sạch tài sản, chỉ để lại một câu lạnh lùng:
“Nếu không phải vì bà có tiền, tôi đã chẳng thèm gọi bà là mẹ!”
Tức đến hộc máu, tôi chết thảm trên đường.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại thấy người đàn ông kia đang đẩy xe nôi đi về phía mình.
1
Một cơn choáng váng ập đến, tôi biết cơn hạ đường huyết lại sắp tái phát.
Liếc về phía Trần Vũ, anh ta quả nhiên đang đẩy xe nôi băng qua đường.
Ánh mắt chạm nhau, qua đôi mắt anh ta, tôi lại nhìn thấy cuộc hôn nhân bi thảm của kiếp trước.
Mỗi lần về nhà, giày dép, tất vứt lung tung, chưa bao giờ bỏ vào giỏ đồ bẩn.
Để nuôi hai cha con họ, tôi đi làm từ sáng sớm tới khuya.
Còn anh ta thì nằm vật trên chiếc sofa tôi tỉ mỉ chọn mua, say mèm bất tỉnh nhân sự.
Ói bừa bãi ra sàn, còn phải chờ tôi đi làm về dọn dẹp.
Tôi đã cãi nhau vô số lần, đòi ly hôn.
Nhưng mẹ chỉ biết ôm đứa nhỏ, ngăn cản tôi:
“Đàn ông ai chẳng thế, làm vợ thì phải biết bao dung chút chứ.”
Cho đến khi tôi chết trong mùa đông lạnh lẽo, ngoài đường giá rét.
Tôi vẫn không hiểu mình đã cưới loại người đó bằng cách nào.
Càng không hiểu, ký ức mất đi của tôi rốt cuộc là thật hay giả.
Ngực nghẹn đến khó thở, tôi vịn vào cột điện ngồi xuống.
Cùng lúc ấy, Trần Vũ buông tay khỏi xe nôi.
Kiếp trước tôi lại chẳng để ý chi tiết này, thực sự quá bất thường.
Giữa tôi với anh ta còn bốn năm người chắn tầm nhìn.