3.
Mẫu thân ta luôn nói rằng, đừng bao giờ tin vào nam nhân.
Khi còn trẻ, vì muốn rũ bỏ danh tiếng là nữ nhi nhà thương hộ, bà đã gả cho phụ thân ta – một thư sinh nghèo.
Tin tưởng vào những lời đường mật của phụ thân, bà tận tâm chăm sóc cha mẹ chồng, chu cấp cho phụ thân dự thi khoa cử, còn dùng toàn bộ của hồi môn để duy trì gia đình họ Giang.
Phụ thân ta sống những ngày tháng giàu sang, nhưng vừa xoay lưng đã nạp Lưu di nương làm thiếp.
Ông chê mẫu thân ta mang mùi hôi của nhà thương hộ, lại thích Lưu di nương vì nàng ta biết làm thơ, đàn hát. Phụ thân thiên vị Lưu di nương, sủng thiếp diệt thê, khiến mẫu thân cả đời chịu uất ức.
Để thoát khỏi cảnh sống khổ sở ấy, bà quyết tâm gả ta cho Thẩm Hằng.
Thẩm gia có quy tắc, không cho phép nam nhân nạp thiếp trừ khi chính thê không thể sinh con.
Khi định thân, Thẩm Hằng cũng từng thề không nạp thiếp, nhưng chưa kịp thành thân đã vội đề nghị nạp đường muội làm thiếp.
Sự thật chứng minh, mẫu thân nói nam nhân không đáng tin, quả không sai.
May mắn thay, mẫu thân là con gái của một đại thương gia. Tuy bà không có con trai nhưng lại để lại cho ta một khoản gia sản lớn.
Hai năm trước, khi ta đi thu nợ, đã tình cờ phát hiện ra Thẩm gia cũng mắc nợ nhà ta một khoản lớn.
Thẩm gia suy bại, đến mức không đủ ăn. Ngay cả muội muội của Thẩm Hằng, Thẩm Tú, cũng suýt bị bán làm nha hoàn, nói gì đến chuyện cho nàng được ăn học tử tế.
Chỉ nhờ vào những sổ sách mà mẫu thân để lại, ta mới phát hiện ra rằng hai cửa hàng mà Thẩm gia đang sống dựa vào, kỳ thực đều đứng tên mẫu thân ta.
Ngày xưa, khi mẫu thân ta thuê phụ thân của Thẩm Hằng làm quản lý cửa hàng, Thẩm gia mới bắt đầu khởi sắc.
Thẩm Hằng được vào học viện tốt nhất ở kinh thành, ngay cả muội muội Thẩm Tú cũng được nuôi dạy như một tiểu thư quyền quý.
Tất cả những điều này, dựa vào tiền lời từ vài cửa hàng thì sao có thể gánh nổi?
Ta lật giở những quyển sổ sách, không khỏi cảm thấy buồn cười.
"Hai cửa hàng này kiếm được bao nhiêu đều chảy hết vào nhà họ Thẩm. Nói cách khác, Thẩm gia chẳng khác nào đang sống nhờ vào mẫu thân ta."
Lão chưởng quỹ cười nhạt:"Việc quản lý cửa hàng vốn có nhiều người trông nom, chút lợi tức này chẳng đáng là gì. Chẳng qua, ơn huệ như thế cũng đủ để nắm lấy nhược điểm của bọn họ."
Cả nhà họ Giang đều sống dựa vào của hồi môn của mẫu thân ta. Dù phụ thân có ghét bỏ xuất thân thương hộ của bà, ông cũng không thể không kính nể một người phu nhân chính thất có khả năng gánh vác cả gia đình.
Thật ra mẫu thân từ lâu đã muốn thu hồi lại hai cửa hàng kia.
Nhờ nắm trong tay nhược điểm của Thẩm gia, nên khi đó họ không dám đối xử tệ bạc.
Nhưng giờ Thẩm Hằng đã từ hôn, khoản nợ đáng lẽ phải thanh toán cũng đến lúc phải giải quyết.
Thẩm Hằng hiện tại đã là thám hoa lang, còn phụ thân hắn thì như muốn phủi sạch quan hệ, trả lại hai cửa hàng kia cứ như thể đang vứt bỏ một thứ dơ bẩn, lo sợ người khác biết họ từng làm kinh doanh.
Dù hai cửa hàng này từng nuôi sống cả gia đình họ Thẩm.
Nghĩ đến đây, ta không khỏi thấy nực cười.
Ta thu dọn lại sổ sách, ném thẳng trước mặt phụ thân của Thẩm Hằng:"Ông tốt nhất nên bù đắp toàn bộ khoản thiếu hụt trong sổ sách, nếu không muốn bị quan phủ khởi tố vì làm giả sổ sách."
Lão ta bị ta dọa đến mức run rẩy, gào lên:"Con trai ta bây giờ là thám hoa lang! Còn ngươi, một nữ nhân độc ác, giỏi tính toán như vậy, đúng là đáng đời bị từ hôn, trở thành một kẻ bị ruồng bỏ!"
Ta nhếch môi cười nhạt:"Ta suýt quên mất, Thẩm Hằng giờ là thám hoa lang. Vậy thì phiền ông chuẩn bị sẵn cả tiền lãi đi, vì chắc chắn thám hoa lang của ông không thiếu được đâu."
Lão ta bị ta dọa đến mức suýt ngã ngửa ra sau.
Cuối cùng, ta cũng thành công thu hồi hai cửa hàng, buộc họ phải bù đắp khoản thiếu hụt trong sổ sách.
Chẳng bao lâu sau khi ta trở về kinh thành, nhà họ Thẩm bắt đầu lan truyền đủ loại lời đồn.
Theo họ, mẫu thân ta dù có gả vào nhà họ Giang – một gia đình thanh bạch – nhưng vẫn mang mùi tiền của giới thương nhân. Còn ta, không chỉ như vậy, mà còn bị mắng là độc ác, ghen tuông, khiến người đời nghĩ rằng ai cưới ta cũng sẽ gặp xui xẻo cả đời.
Danh tiếng của ta càng bị bôi nhọ, thì Thẩm Hằng càng được tôn lên như một đóa sen trắng thanh khiết.
Nghĩ đến điều này, ta càng cảm thấy buồn cười hơn.
Chuyện từ hôn này vốn do Thẩm Hằng quyết định, vậy mà chỉ vì ta là nữ nhân, ta lại phải chịu sự chỉ trích khắt khe hơn gấp bội.
4.
Thẩm Hằng vốn mang tiếng là người nhân hậu.
Vì từng có hôn ước với ta, hắn không đành lòng nhìn ta rơi vào tình cảnh thế này nên chủ động đề nghị nạp ta làm thiếp.
"Giang Hứa, nay ta đã đính hôn với đích nữ của Thượng thư bộ Hộ. Nàng dù là tiểu thư nhà quyền quý, nhưng với danh tiếng hiện tại, ta chỉ có thể nạp nàng làm thiếp mà thôi."
Phụ thân ta, vốn không bao giờ yêu thương ta, nay lại nghiêm mặt nói thêm:"Hiện tại cả kinh thành không ai dám cưới con nữa. Được làm thiếp của thám hoa lang, đó đã là lựa chọn tốt nhất rồi."