Ngay tại chỗ, tỷ tỷ dòng chính bị phế truất khỏi ngôi Hoàng hậu, đày vào lãnh cung, cả gia tộc cũng bị lưu đày. May mà khi ấy ta đã ở Sở quốc rồi.
Bằng không, bị vạ lây vô cớ, chẳng phải quá oan uổng hay sao.
Phụ mẫu ta từ trước đến nay vẫn giữ quan niệm cổ hủ rằng nữ tử không cần tài học, chỉ cần giữ đức hạnh.
Chính vì thế, mới dưỡng tỷ tỷ thành một người chỉ biết tranh giành tình ái, bề ngoài xinh đẹp nhưng đầu óc trống rỗng.
Dung nhan rồi cũng sẽ có ngày phai tàn. Đến lúc ấy, nàng còn có thể dựa vào thứ gì để sống sót trong chốn hoàng cung ăn thịt người này?
Bình thường ta vẫn khá dung túng, chỉ cần không đụng chạm đến những điều đại nghịch bất đạo, ta đều không quản quá chặt.
Bởi vậy, đám tỳ nữ ở trước mặt ta cũng dạn dĩ hơn nhiều.
Nghe bọn họ bàn tán những chuyện không quá đáng, ta chỉ nhắc một câu:
“Những lời này chỉ nên nói ở đây thôi, tuyệt đối không được truyền ra ngoài.”
Mấy người ngoan ngoãn gật đầu, rồi lại tiếp tục câu chuyện.
“Quý phi xinh đẹp như vậy, ngay cả ta còn thấy thích, huống chi là bệ hạ.”
Giống như tỷ tỷ vậy. Đẹp thì có đẹp, chỉ tiếc là…
“Trẫm lại không biết, thì ra Hoàng hậu cũng thích Quý phi đến thế. Vậy chẳng phải trẫm đã vô tình đoạt người mình yêu rồi sao?”
Bỗng nghe thấy giọng của hoàng đế, ta giật mình, mở mắt ra.
Cũng không rõ bệ hạ đã đến từ lúc nào, chẳng hề có ai thông báo.
Trong chốc lát, lòng ta hơi rối loạn, cố nhớ lại xem vừa rồi có lỡ nói điều gì không nên nói hay không.
Sau đó mới dần trấn tĩnh lại, định trở về tẩm cung thay một bộ y phục cho phải phép, nhưng chàng lắc đầu ra hiệu không cần.
Chúng ta trò chuyện đôi câu, lại mang theo vài phần bình dị như vợ chồng dân thường.
Không khí dường như trở nên khác lạ.
Vì đêm đó rời đi vội vàng, chàng chủ động xin lỗi ta, còn hứa rằng sau này sẽ không để chuyện tương tự xảy ra nữa.
Trong lời nói lộ ra sự thân mật quấn quýt.
Đây là đang dùng kế mềm sao?
Vì mục đích gì?
Nhất thời ta chưa nghĩ thông, rốt cuộc lần này chàng đến là vì điều gì.
Đến khi hoàng đế ở lại qua đêm, ta mới dần nếm ra được ý vị.
Chàng lo rằng ta sẽ ra tay với ái phi của mình ư?
Ta còn chưa ngu xuẩn đến mức ấy.
Thế nhưng, sau đó đêm nào chàng cũng ngủ lại chỗ ta, lại là chuyện gì đây?
Ta không có thời gian để nghĩ nhiều.
Mỗi ngày ta cùng hoàng đế lên triều, trên triều đình đã dần xuất hiện không ít thế lực do ta âm thầm bồi dưỡng.
Cũng có một số rất ít đại thần công khai ủng hộ ta.
Ta bận rộn đánh vào các thế gia môn phiệt, nâng đỡ tầng lớp thứ dân; mở học đường, coi trọng khoa cử, lấy khoa cử làm con đường tuyển chọn nhân tài.
Ta khuyến khích sản xuất nông nghiệp, sai người biên soạn nông thư để hướng dẫn canh tác, đồng thời cho sửa sang thủy lợi, trồng dâu nuôi tằm.
Nhờ đó mà hiệu suất nông nghiệp được nâng cao rõ rệt.
Vì vấp phải sự phản đối của không ít đại thần, nên ta chỉ có thể chọn vài địa phương làm nơi thử nghiệm trước.
Đợi đến khi thử nghiệm thành công, mới từng bước phổ biến rộng ra.
Vốn tưởng hoàng đế sẽ phản đối, nào ngờ người đầu tiên tỏ ý tán thành lại chính là chàng.
13
Đúng lúc những biện pháp ta đề xuất đang được triển khai rầm rộ, thì trong hoàng cung Sở quốc bất ngờ bốc lên một trận hỏa hoạn dữ dội.
Càng dập, lửa lại càng bùng cháy hung hãn.
Hoàng đế và Hoàng hậu Sở quốc đều bị thiêu ch/ế/t trong trận hỏa hoạn ấy.
Sau này nghe những cung nhân may mắn sống sót kể lại, họ nói đó là thiên hỏa, là sự “trừng phạt” của trời cao dành cho các đời quân vương Sở quốc, cũng là sự “trừng phạt” dành cho cả Sở quốc.
Còn vì sao lại bị trừng phạt, thì không ai biết được.
Nếu ta nhớ không lầm, các đời quân vương của Sở quốc đều là những “kẻ khát m/á/u”, chỉ là rất ít người hay biết mà thôi.
Kiếp trước, vì sao hậu cung Sở quốc chỉ có mình ta, là bởi nữ tử trong nước đều bị bí mật đưa vào hoàng cung, trở thành những “túi m/á/u” cho quân vương Sở quốc.
Rất nhiều nữ nhân vì mất m/á/u quá nhiều mà ch/ế/t. Nếu cứ tiếp diễn như vậy, Sở quốc sớm muộn cũng sẽ rơi vào nguy cơ diệt vong.
Về sau, ta lặng lẽ hạ dược lên những người ấy. Dần dần, kẻ hút m/á/u sẽ trúng độc mà ch/ế/t.
Hoàng quyền Sở quốc cũng từ đó rơi vào tay ta. Chỉ tiếc là không bao lâu sau, ta lại bị liên lụy mà ch/ế/t oan.
Hoàng đế đã liên tục hai tháng liền lưu lại trong tẩm cung của ta, khiến không ít hậu phi bắt đầu ngồi không yên.
Nhưng bọn họ nhiều lắm chỉ dám chua chát vài câu, làm chút tiểu xảo sau lưng, vẫn chưa dám công khai đến trước mặt ta gây sự.
Riêng Quý phi thì khác.
Nàng liên tiếp làm nũng, giở tính trước mặt hoàng đế. Hoàng đế vì nể đứa trẻ trong bụng nàng, đều nhẫn nhịn cho qua.
Nhưng càng được dung túng, nàng lại càng không biết thu liễm.
Lại thêm một đêm, nàng sai người đến nói rằng bụng không thoải mái.