1
Mở mắt ra, tôi đã đứng trong bếp. Trên thớt là một con cá quả còn đang quẫy đạp chờ làm thịt, nước văng đầy lên mặt tôi, tanh nồng và ghê tởm.
Tôi ngẩng đầu nhìn quanh căn bếp, mặt bàn chất đầy rau củ và thịt sống chưa sơ chế, rác thải vứt bừa bãi.
Từ phòng khách vang lên tiếng cười nói rôm rả của cả gia đình.
Tôi còn đang thắc mắc sao không phải dịp lễ tết gì mà chồng tôi – Đinh Tuấn – lại tụ họp cả nhà thế này.
Thì ra là trúng số, gọi cả nhà đến mừng.
Nghĩ đến đời trước, sau khi trừ thuế vẫn còn lại tròn ba nghìn vạn, tôi không hề chạm được một xu, lửa giận lập tức bốc lên đỉnh đầu.
“Bốp!” – con dao cắm thẳng xuống thớt, con cá béo mập bị chặ//t ngang thân, má//u chảy ra nhuộm đỏ cả mặt gỗ.
“Ái chà, Mạn Mạn thích ăn cá hấp cơ mà, chị chặt thế này thì còn hấp kiểu gì nữa? Ghê chế//t đi được!”
Tiếng la the thé của em chồng – Đinh Giai Mẫn – đột ngột vang lên bên tai tôi.
Con bé gọi là Mạn Mạn đó là con gái riêng của chồng tôi với vợ trước.
Tôi là vợ đầu, nhưng anh ta thì là chồng hai.
Anh ta có một đứa con gái với vợ cũ, và một đứa con gái với tôi.
“Giỏi thì ra mà làm!” – tôi dúi dao vào tay con bé.
Đinh Giai Mẫn bịt mũi né tránh: “Tôi chỉ biết đi làm, mấy chuyện tay chân thế này tôi chưa đụng vào bao giờ. Chị là vợ ở nhà ăn bám anh tôi, ngay cả cá cũng làm không xong thì còn làm được gì nữa?”
“Không biết thì để người khác làm.”
Tôi tháo tạp dề ném lên bàn, gọn ghẽ dứt khoát.
Đinh Giai Mẫn vẫn chưa buông tha, mở miệng giáo huấn: “Nói có hai câu mà cũng nổi giận, vợ ở nhà mà tính khí thế này thì ai chịu nổi?”
Nó thân thiết với vợ cũ của Đinh Tuấn, từ lâu đã xem thường tôi – một người vợ toàn thời gian ở nhà lo việc nội trợ.
Tôi cười nhạt, không buồn tranh cãi.
Ra khỏi bếp, tôi thấy con gái tôi – Niên Niên – đang ôm con búp bê rách nằm thụp một góc, lặng thinh.
Trong khi đó, bố mẹ chồng và Đinh Tuấn đang ríu rít trò chuyện với cô bé được ăn mặc như công chúa – Đinh Mạn Mạn.
Không một ai để ý đến Niên Niên – một đứa trẻ ba tuổi đang ngồi thui thủi một mình như vậy có gì sai.
Niên Niên mắc chứng t/ự k/ỷ.
Vì vậy, cô bé không được nhà họ Đinh yêu thích.
Đời trước, tôi cặm cụi chuẩn bị một bàn thức ăn đầy đặn, kết quả lúc tôi ngồi xuống thì chỉ còn lại vài món thừa nguội lạnh.
Tội nghiệp Niên Niên, chẳng ai đoái hoài, thậm chí đến một chỗ ngồi cũng không có, cuối cùng đành cùng tôi ăn cơm thừa canh cặn.
Tôi không còn nước mắt, chỉ còn lửa giận trong lòng.
Gia đình hạnh phúc cái quái gì chứ.
Tôi xách túi, dắt tay Niên Niên bước ra ngoài.
Đinh Tuấn gọi với theo: “Tịch Tình, em đi đâu đấy? Cả nhà đang chờ em nấu cơm đấy!”
Tôi nén giận, nặn ra một nụ cười: “Nhà hết giấm rồi, em đi mua.”
Đinh Tuấn đứng dậy: “Anh đang đói đây, em ở nhà nấu trước đi, để anh đi mua.”
Tôi hỏi lại: “Anh biết nên mua giấm gì không? Giấm trắng, giấm đỏ, giấm gạo, giấm hoa quả, giấm thơm hay giấm lâu năm?”
Đinh Tuấn nghẹn họng, đành giục: “Thôi em đi nhanh lên.”
Đinh Giai Mẫn từ trong bước ra: “Chị dâu, đừng dắt Niên Niên theo, đi rồi về sớm nhé, ăn xong cả nhà còn đi xem phim.”
Tôi hừ lạnh một tiếng: “Không mang theo tôi không yên tâm.”
Rồi dắt con đi thẳng.
Tôi lôi điện thoại ra, trượt vài cái rồi dứt khoát tắt nguồn.
Còn chờ tôi về nấu cơm?
Mơ đi, nhà họ Đinh đáng ghê tởm.
2
Tôi dẫn Niên Niên đi ăn pizza – món bé thích nhất.
Rồi đưa bé tới khu vui chơi để nghịch cát.
Chơi chừng năm sáu tiếng, cũng là năm sáu tiếng để tôi suy nghĩ và bình tĩnh lại. Tới khi trời tối mới thong thả quay về.
Cả nhà đã giải tán, chỉ còn Đinh Tuấn ngồi trên sofa, mặt hằm hằm.
Vừa thấy tôi, anh ta đã quát: “Cô còn biết đường về à?”
“Một đống người chờ cô nấu cơm, còn cô thì đi chơi cả buổi không tin tức, điện thoại thì tắt máy, ba mẹ tôi đói phải về trước rồi đấy.
Cô còn ra dáng vợ, ra dáng con dâu gì nữa không? Cả nhà đợi mà cô chẳng thèm đoái hoài đến!”
Trong bếp đồ đạc vẫn còn y nguyên.
Tôi không có mặt, vậy mà không ai chịu xuống bếp nấu ăn. Cả đám cứ ngồi đó chờ người phục vụ.
Buồn cười thật đấy.
Tôi nặn ra nụ cười: “Ôi, lỗi của em. Điện thoại hết pin, em không biết. Anh đói rồi phải không, để em nấu cho.”
Tôi nhanh chóng chuẩn bị ba món mặn một món canh bưng ra.
Cười tươi đón lấy mặt nặng mày nhẹ của Đinh Tuấn: “Anh có biết vì sao em về trễ không?”
Anh ta khó chịu: “Biết sao được!”
Tôi thần thần bí bí, hạ giọng: “Hôm nay ra ngoài tình cờ gặp lại cô bạn cũ, bố cô ấy làm lãnh đạo cấp cao trong thành phố. Cô ấy tiết lộ tin này: trung tâm hành chính quận mình sắp dời qua khu Hải Thang Hồ, kèm theo đó là đường tàu điện ngầm, trường học, trung tâm thương mại cũng được quy hoạch xây dựng luôn.”
Đinh Tuấn cầm đũa, bán tín bán nghi: “Thật không?”
“Tất nhiên rồi. Bố người ta là nhân vật số hai trong thành phố, nói sai được chắc?”
Anh ta im lặng. Biết tôi quả thật có người bạn như vậy.
“Em nói cho anh biết, chuyện này có nghĩa gì không? Khu đó sắp tăng giá nhà đất đấy!”
Đinh Tuấn không nhịn được bật cười: “Cô có tiền mua chắc?”
“Chẳng phải anh mới trúng số ba nghìn vạn sao? Mua nhà bên đó được hơn ba chục căn ấy chứ!”
Đồng tử Đinh Tuấn co rút, trầm giọng hỏi: “Ai nói cho cô biết?”
“Em thấy vé số trong túi anh, tự tra ra thôi mà. Sáng nay anh đi lãnh tiền đúng không? Chẳng phải định tạo bất ngờ cho mẹ con em sao?”
Tôi hỏi dồn ba câu liền, sắc mặt Đinh Tuấn đã lộ vẻ bất thường. Một lúc sau mới lầm bầm: “Cô biết rồi còn gì bất ngờ nữa.”
Nếu tôi không nói, anh ta chắc chắn giấu, vẫn như đời trước thôi.
Trong lòng tôi hận đến tận xương tủy, nhưng ngoài mặt lại chẳng để lộ ra chút nào.
“Không phải người ta vẫn nói cơ hội ngàn năm có một là gì? Nhà mình vừa trúng số, tôi lại tình cờ biết được tin tức lớn như vậy.