“Mày là ốc sên à? Sao đi chậm như vậy? Rốt cuộc mày chăm sóc anh tao kiểu gì thế hả? Tốt lành đang yên đang lành mà xảy ra tai nạn giao thông!”
Chị ơi, làm ơn, tai nạn xe cũng tính vào đầu tôi luôn hả?
Chẳng lẽ là tôi thuê người tông anh ta?
“Đồ sao chổi xui xẻo!”
Đinh Giai Mẫn càng nghĩ càng tức, giơ tay định tát thẳng vào mặt tôi.
Tôi lập tức chụp lấy cổ tay cô ta, rồi phản tay lại cho một bạt tai rõ kêu:
“Cô còn mặt mũi trách tôi à? Nếu không phải vì cô ngày ngày đeo bám đòi bảo lãnh, đòi mua xe mua nhà khiến Đinh Tuấn phiền lòng, ăn ngủ không yên thì làm sao anh ta bị tai nạn?”
Cái tát khiến Đinh Giai Mẫn choáng váng, ôm má trừng mắt không thể tin nổi:
“Mày dám đánh tao?!”
Không tin hả?
“Chát!”
Tôi tát thêm một cái nữa.
“Giờ thì tin rồi chứ?”
10
Đinh Giai Mẫn mắt tóe lửa, lao lên định cào cấu tôi.
Bố chồng lạnh lùng quát: “Cút ra ngoài mà gây chuyện!”
Tôi phủi tay, dửng dưng ngồi xuống ghế chờ.
Đinh Giai Mẫn ôm gò má đỏ bừng tức tối nhưng không dám làm gì thêm.
Không biết bao lâu sau, đèn phòng cấp cứu tắt. Bác sĩ bước ra, chỉ nói một câu:
“Có lời gì, vào trong nói nốt đi.”
Đó chính là câu tôi chờ suốt bao ngày.
Tôi lập tức lấy tay che mắt, khóc nấc lên.
Mẹ chồng lao tới ôm lấy Đinh Tuấn khóc lóc.
Có vẻ như là hồi quang phản chiếu, Đinh Tuấn còn có thể nói được mấy câu đứt đoạn.
Anh ta yếu ớt chỉ về phía tôi:
“Con… con…”
Mẹ chồng lập tức kéo Lâm Xuân từ phía sau tôi lên:
“Con à, đừng lo, mẹ và Xuân Xuân nhất định sẽ chăm sóc tốt cho con của con.”
Lâm Xuân rưng rưng nước mắt:
“A Tuấn, anh yên tâm, em nhất định sẽ sinh con ra, nuôi dạy nên người.”
Đinh Giai Mẫn sợ anh trai chết mà chưa kịp dặn dò, vội vã mở miệng:
“Anh, giấy tờ nhà với tiền anh để ở đâu? Nói với ba mẹ mau lên, đừng để con hồ ly kia hời!”
Mẹ chồng cũng hùa theo:
“Đúng rồi, Xuân Xuân đã siêu âm, là con trai. Con mau nói cho mẹ biết tiền và nhà ở đâu, sau này mẹ giữ giúp con, chờ cháu nội lớn sẽ giao lại cho nó.”
Bố chồng cũng chen vào:
“Xuân Xuân sinh cho con một trai một gái, theo lý cũng không thể thiệt thòi cho nó được.”
“Anh à, lúc này nhất định không được mềm lòng! Tiền của con cháu họ Đinh, không thể để cho người ngoài và… đứa trẻ ngốc kia được!”
Tôi đảo mắt, kéo họ ra.
“Người ngoài” và “đứa trẻ ngốc” trong lời họ, không cần nói cũng biết là chỉ mẹ con tôi.
Còn cái thai của Lâm Xuân?
Chưa chắc đã sinh được. Mà có sinh ra, ai dám chắc là con của Đinh Tuấn?
Tôi cúi xuống bên Đinh Tuấn, nước mắt lưng tròng:
“Chồng ơi, có đau lắm không? Đừng đi mà… Em không nỡ xa anh đâu…”
Đinh Tuấn run run đưa tay muốn chạm mặt tôi:
“Vợ à… a… anh… xin… lỗi…”
Tôi nghẹn ngào lắc đầu, mở điện thoại ra, tìm đến bức ảnh Lâm Xuân thân mật với bố chồng, đưa lên trước mặt Đinh Tuấn.
“Anh xem đi, đây là con trai của anh, anh thấy đẹp không?”
Đồng tử Đinh Tuấn co rút, hơi thở đột ngột trở nên dồn dập.
Máy theo dõi bên cạnh giường phát ra tiếng bíp bíp liên tục và gấp gáp.
Tôi kề sát tai anh ta, nước mắt rơi lã chã, thì thầm:
“Em đã biết từ lâu rồi. Biết hai người đó lén lút qua lại. Cảm giác bị chính cha ruột cắm sừng… có đau không?
“Lúc anh phản bội em, em cũng đau như vậy đấy…
“Thật tò mò không biết họ bắt đầu từ bao giờ… Mạn Mạn có phải là con anh thật không? Hay là của ba anh nhỉ?
“Nhân quả tuần hoàn, báo ứng nhãn tiền. Anh cũng có ngày hôm nay.”
Nghĩ tới đời trước, một tay tôi lo tang sự cho Đinh Tuấn, một tay gánh cả đống nợ bị giang hồ đòi nợ thuê kéo tới ép buộc.
Nhà họ Đinh không những không giúp mà còn đổ hết tội lỗi lên đầu tôi, nói tôi vì về quê cúng giỗ cha mẹ đã bỏ mặc chồng, để anh ta gặp nạn.
Tôi là người không chăm sóc tốt cho Đinh Tuấn, là nguyên nhân khiến anh ta chết.
Tất cả là lỗi của tôi.
Tôi – một bà nội trợ đã rời xa xã hội nhiều năm, lại còn mang theo đứa con ba tuổi bị bệnh…
Cảm giác mệt mỏi và tuyệt vọng ấy đã từng khiến tôi muốn tự sát.
Kiếp này, tôi thật lòng không muốn để Đinh Tuấn ra đi yên ổn.
Chết không nhắm mắt đi, đồ khốn nạn!
Đinh Tuấn co giật, trừng mắt đỏ ngầu nhìn tôi.
“Chồng ơi, anh sao vậy? Đừng dọa em mà!” – tôi gào to gọi bác sĩ, vờ như hoảng loạn.
Sau đó cúi sát tai anh ta, hạ giọng lạnh lùng:
“Em không có bầu. Kết quả khám thai là giả. Hợp đồng bảo hiểm cũng là giả nốt. Tất cả đều là để lừa anh đấy.”
Đinh Tuấn run rẩy toàn thân, mắt trợn ngược, cánh tay rũ xuống.
Chết mà không nhắm mắt.
Nhìn cái dáng ấy, thật là sảng khoái.
Tôi gào khóc:
“Chồng ơi đừng đi! Anh không thể bỏ rơi mẹ con em mà!”
Đinh Giai Mẫn lao tới kéo tôi ngã dúi dụi xuống đất:
“Anh! Anh không thể chết được! Anh còn chưa nói tiền với giấy tờ cất đâu!”
Bác sĩ vừa vào, nhìn Đinh Giai Mẫn bằng ánh mắt như đang xem quái vật.
Y tá tốt bụng chạy lại đỡ tôi dậy.
Tôi lạnh lùng nhìn bác sĩ phủ khăn trắng lên người Đinh Tuấn.
Khoảnh khắc ấy, nước mắt tôi cuối cùng đã rơi xuống vì thật lòng.