Một lát sau, anh lại hỏi:
“Quan hệ của hai người… vẫn tốt chứ?”
“Ý anh là tôi với Lục Dạng à? Ừ, vẫn tốt.”
Trong giọng anh, không rõ là nhẹ nhõm hay đắng cay.
“Ừ, thế thì tốt.”
(5)
Tôi chỉ nghĩ đó là chuyện phiếm bình thường, nên cũng kể nhiều hơn.
“Lục Dạng là người rất tốt. Năm đó nhà tôi phá sản, nếu không có anh ấy giúp đỡ, tôi thực sự không biết làm sao vượt qua quãng thời gian ấy.”
Năm tốt nghiệp đại học, nhà tôi sụp đổ hoàn toàn.
Cha vì trả nợ, muốn gả tôi cho Lục Dạng, để hai nhà ràng buộc bằng hôn sự.
Khi đó, tôi tuy đã rời khỏi Thẩm Văn Tranh, nhưng trong tim vẫn chỉ có anh.
Tôi không thể nào yêu thêm một ai khác.
Đương nhiên, tôi không đồng ý cuộc hôn nhân buôn bán ấy.
Tôi từng định bỏ trốn, nhưng lại bị cha bắt về ngay tại sân bay.
Điện thoại bị tịch thu, tôi bị giam trong căn phòng tối không cửa sổ.
Hoàn toàn cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài.
Dù tôi phản kháng thế nào, mềm mỏng hay cứng rắn, thậm chí lấy cái chết ra uy hiếp…
Cũng chỉ đổi lại câu trả lời lạnh lùng:
“Trước ngày đính hôn, mày đừng hòng ra ngoài.”
Ông ta bắt tôi phải chấp nhận sự thật về cuộc liên hôn này.
Ông ta còn nói:
“Còn cái thằng họ Thẩm kia, tao khuyên mày sớm dập tắt đi. Chừng nào tao còn sống, tuyệt đối không đồng ý chuyện của chúng mày.”
Cha tôi chỉ biết đến sự tồn tại của Thẩm Văn Tranh, nhưng đâu hay rằng, từ đầu đến cuối, tôi vẫn chỉ là đơn phương.
Tôi chưa bao giờ thực sự có được anh.
Nghĩ lại, càng thêm chua xót.
Tôi trốn không thoát, thay đổi cũng chẳng được.
Ngày ngày chỉ đếm ngược tới lúc đính hôn, như kẻ tử tù tuyệt vọng chờ ngày bị xử trảm.
Cả cuộc đời chìm trong bóng tối.
Mãi đến hôm trước ngày đính hôn, Lục Dạng xuất hiện.
Nhưng anh không phải để thực hiện hôn ước.
Chúng tôi vốn chỉ là bạn bè, chẳng có tình cảm nam nữ.
Anh cũng biết lòng tôi đã đặt trọn nơi Thẩm Văn Tranh.
Nếu bị ép buộc, tất sẽ thành bi kịch.
Lục Dạng nói, Lục gia sẽ giữ lời hứa, giúp đỡ tài chính cho nhà họ Bùi.
Còn chuyện liên hôn… không cần thiết nữa.
Và thế là, tôi được tự do.
Khi ấy, tôi xúc động đến mức suýt quỳ lạy anh.
Bao nhiêu người thừa cơ nhà tôi phá sản mà giẫm đạp, chỉ có anh – mới thực sự là bạn.
(6)
Nghe tôi nói xong, Thẩm Văn Tranh thoáng sững lại, khóe môi tràn ra một nụ cười cay đắng.
“Anh ta giúp em, nên em phải lấy cách đó để báo đáp sao?”
Cách đó là cách nào?
Đương nhiên tôi phải báo đáp chứ. Bây giờ Lục Dạng vẫn còn giữ cổ phần chia lợi nhuận trong công ty chúng tôi.
Nếu không thế thì phải làm sao?
Tôi từng bốc đồng, từng trẻ con, nhưng cũng không đến mức để trong mắt Thẩm Văn Tranh, tôi là kẻ vô ơn bạc nghĩa chứ?
Thấy tôi im lặng không đáp, khí thế trên người anh càng thêm đè nén.
Đôi tay siết chặt đến run rẩy.
Khoảng cách giữa hai chúng tôi đột ngột bị kéo lại gần.
Trong hơi thở, tôi ngửi thấy mùi rượu nồng nơi anh.
Ánh mắt Thẩm Văn Tranh khóa chặt tôi, giọng nói nghẹn ngào, không cam lòng:
“Bùi Thính Đường, nếu ngày đó là tôi giúp em, em có thể… chọn tôi không?”
Đuôi mắt anh đỏ hoe.
Chọn hay không chọn, mớ gì hỗn loạn thế này?
Tôi chỉ biết, khoảnh khắc anh áp sát, tôi quên cả cách thở.
Vội vàng lùi lại để giữ khoảng cách.
Nhưng anh lại tiến thêm một bước.
Ngón tay nâng cằm tôi, buộc tôi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt ấy.
Rốt cuộc cũng không kìm nổi, những giọt nước mắt trượt khỏi khóe mắt anh, khiến người ta xót xa khôn xiết.
Tôi hiếm khi thấy Thẩm Văn Tranh khóc, nhất thời luống cuống.
“Anh… anh làm sao vậy? Anh khó chịu ở đâu à? Đừng khóc nữa…”
Chưa dứt lời, tôi đã bị anh kéo mạnh vào vòng tay.
“Cho tôi ôm em một chút thôi, chỉ một chút thôi… Tôi xin em, đừng đẩy tôi ra vội.”