Cho cô ta làm tình nhân, hay để tôi và con trai mãi mãi sống như cái bóng, không danh phận, không ánh sáng?"
"Em nghĩ… tôi sẽ để con trai mình có một người mẹ không thể công khai sao?"
Câu hỏi ấy—rõ ràng là của anh. Nhưng lại khiến tôi đứng sững tại chỗ.
Anh có ý gì?
Lẽ nào… anh muốn hủy bỏ hôn ước với Bạch Vi Vi?
Lẽ nào… vì tôi và An An?
Ý nghĩ ấy vừa kịp lóe lên trong đầu, tôi đã lập tức tự dập tắt nó.
Không. Không thể nào.
Tôi quá hiểu anh.
Và càng hiểu rõ cái nhà họ Trần đầy toan tính này.
Cuộc hôn nhân giữa Trần Uyên và Bạch Vi Vi tuyệt đối không đơn giản chỉ là chuyện tình cảm giữa hai người—mà là mối liên kết lợi ích giữa hai gia tộc quyền thế.
Anh sẽ không bao giờ vì tôi—một người phụ nữ anh từng vứt bỏ, mà đánh đổi thứ quyền lực đó.
"Trần Uyên, con điên rồi sao?"
Bà Lâm Tuyết Hoa gào lên bên cạnh, giọng sắc như dao cứa.
"Vì con đàn bà này mà con định hủy hôn với Vi Vi?
Con có biết chuyện này nghĩa là gì không?
Là quan hệ giữa nhà ta và nhà họ Bạch sụp đổ, là lũ già trong hội đồng quản trị sẽ lật tung cái ghế của con lên—con đã nghĩ tới hậu quả chưa?!"
Trần Uyên chẳng buồn liếc mẹ lấy một cái.
Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào tôi—cố chấp, lạnh lùng, như đang chờ đợi một đáp án duy nhất.
Không khí trong xe đặc quánh đến mức khiến người ta khó mà thở nổi.
Tôi nhìn người đàn ông từng khiến tôi yêu đến cạn lòng cạn dạ…
Bốn năm không gặp, anh đã trở nên trầm lặng, sắc sảo và càng khó đoán hơn trước.
Tôi hoàn toàn không biết anh đang nghĩ gì.
Anh thực sự muốn cho mẹ con tôi một danh phận?
Hay chỉ là một nước cờ khác trong kế hoạch dài hơi của anh?
"Tôi cần thời gian suy nghĩ."
Cuối cùng, tôi lựa chọn thoả hiệp.
Tôi không dám lấy An An ra làm con cờ đánh cược.
Trần Uyên không hề bất ngờ trước câu trả lời đó.
"Được."
Anh gật đầu, giọng đều đều:
"Từ hôm nay, em và An An sẽ sống ở đây."
"Cái gì?"
Tôi lập tức phản đối.
"Không! Tôi phải đưa An An về nhà!"
"Về nhà?"
Anh bật cười khẽ, đầy châm biếm.
"Ôn Nhiễm, em vẫn chưa hiểu tình hình à?
Từ giờ, đây chính là nhà của em và An An.
Hoặc… em muốn tôi gọi luật sư ngay bây giờ?"
Lại là uy hiếp.
Và anh, luôn nhắm trúng điểm yếu nhất của tôi.
Tôi cắn chặt môi, không thốt nổi nửa lời.
"Trợ lý Trần."
Anh cất giọng, như thể đã hoàn toàn chốt hạ.
"Đưa cô Ôn lên phòng ở tầng hai."
Trợ lý lập tức bước tới, lịch sự đưa tay làm động tác mời:
"Cô Ôn, mời đi lối này."
Tôi không nhúc nhích.
Chỉ lặng lẽ nhìn Trần Uyên, ánh mắt ngập tràn phẫn uất và tủi nhục.
"Trần Uyên."
Tôi nghiến răng, từng chữ như vỡ ra từ tận đáy lòng:
"Anh sẽ hối hận."
Anh chỉ lạnh nhạt liếc tôi một cái, rồi xoay người, quay sang nói với bà Lâm Tuyết Hoa:
“Chuyện nhà họ Bạch, con sẽ tự mình giải thích.
Còn An An là con trai của con—chuyện này, không ai có thể thay đổi được.”
Dứt lời, anh không nhìn thêm lần nào, lặng lẽ rảo bước đi thẳng vào thư phòng trong biệt thự.
Bà Lâm Tuyết Hoa tức đến nỗi run cả người, ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi, nhưng mãi vẫn không thốt nên lời.
Tôi chẳng buồn bận tâm.
Xoay người, lặng lẽ bước theo trợ lý Trần lên tầng hai.
Căn phòng rất rộng, nội thất sang trọng, mọi chi tiết đều chỉn chu đến từng góc cạnh.
Nhưng lại lạnh lẽo đến rợn người, không có lấy một tia hơi ấm thuộc về con người.
Nơi này… từng là phòng ngủ của Trần Uyên.
Tôi đã từng ở đây, từng cùng anh trải qua bao đêm say đắm và ngọt ngào.
Nhưng giờ đây—mọi thứ vẫn như cũ, chỉ là lòng người đã khác.
Tôi bước đến bên giường, An An nằm ngay ngắn giữa chiếc nệm êm, nhỏ bé và bình yên, khẽ cuộn mình trong chăn như một chú mèo con đang ngủ.
Tôi giơ tay ra, nhẹ nhàng chạm vào má con.
Làn da mềm mịn, mang theo hơi thở dịu dàng khiến lòng tôi như vỡ ra thành nghìn mảnh.
An An…
Mẹ phải làm sao bây giờ?
Phải làm gì… để bảo vệ con khỏi tất cả những bủa vây ngoài kia?
Tôi không cầm được nước mắt nữa.
Từng giọt, từng giọt nóng hổi rơi xuống ga giường trắng muốt, thấm đẫm nỗi bất lực và xót xa.
7.
Nửa đêm, một tiếng động khe khẽ vang lên khiến tôi bừng tỉnh.
Tôi bật dậy khỏi chiếc ghế sofa, ánh mắt cảnh giác lập tức hướng về phía cánh cửa vừa được đẩy ra.