26.
Cố Thanh Kiều nhớ lại chuyện xưa, nhíu mày lắc đầu liên tục.
“An Mẫn, chuyện đó bao nhiêu năm về trước rồi.”“Anh nói cho em biết, nếu em dám đi miền Nam… anh sẽ ly hôn!”
Lời vừa dứt, con trai sững sờ hẳn.
“Ba, ba đang nói cái gì vậy?”“Ba mẹ bao nhiêu tuổi rồi, chuyện ly hôn sao có thể nói ra tùy tiện như vậy được?”
Cố Thanh Kiều hừ lạnh một tiếng:
“Mẹ con trong lòng đã chẳng còn cái nhà này nữa.”“Nếu bà ấy đã nhất quyết muốn đi, vậy thì ly hôn đi cho xong!”
Con trai bắt đầu sốt ruột:
“Mẹ! Mẹ nói gì đi chứ!”“Chỉ vì chuyện này, mà phải ly hôn sao? Có đáng không ạ?”
Tôi nhìn người đàn ông đã ở bên mình suốt mấy chục năm trời, ánh mắt thoáng nét buồn.
Từng có lúc…Cố Thanh Kiều thật lòng muốn đưa tôi đến miền Nam.Tôi vẫn còn nhớ rõ đêm ấy, khi anh nắm tay tôi chạy băng qua gió lạnh, cả bầu không khí đều ngập tràn hương vị của tự do.
Nhưng bây giờ…Mấy chục năm đã trôi qua.
Chàng trai nhiệt huyết năm nào, giờ đã là một ông lão mắt mờ, đầu bạc, và quên mất giấc mơ duy nhất của tôi.
Anh cho rằng tôi nên ở yên trong nhà, ở yên bên anh và các con, sống nốt những ngày tháng còn lại như một cái bóng.
Nhưng tôi không muốn như vậy.
Đời người, chẳng qua cũng chỉ là ngắm lúa chín vài lần.
Tôi đã gieo trồng biết bao vụ lúa mì—tất cả đều vì cái nhà này.
Nhưng lần này…Tôi muốn sống cho chính mình.
Vì vậy, tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, gật đầu nói:
“Được. Tôi đồng ý ly hôn.”
27.
Tôi vừa dứt lời, con trai liền sững sờ.
“Mẹ nói cái gì vậy?”“Mẹ biết mà, ba chỉ nói trong lúc nóng giận thôi!”“Mẹ nhường một bước, cho ba một cái bậc để xuống… không được sao? Sao cứ phải cố chấp đến thế?”
Có thể…Cố Thanh Kiều chỉ là đang tức giận nhất thời.
Nhưng tôi thì không.
Bởi vì suốt bao nhiêu năm qua, tôi vẫn luôn âm thầm chờ anh thực hiện lời hứa của mình.
Từ nhỏ tôi đã sống trong nhà họ Cố, không được học hành đàng hoàng, càng không có tầm nhìn rộng lớn như ai khác.
Thế nên, thuở đó tôi đem tất cả hy vọng gửi gắm vào một người tên là Cố Thanh Kiều.
Nhưng đến tận hôm nay, tôi mới hiểu rõ—người duy nhất mà tôi có thể trông cậy, là chính mình.
Chỉ có tôi mới biết mình thật sự muốn gì.Chỉ có tôi mới có thể tôn trọng chính bản thân mình.
Và cuộc hôn nhân này…đã không còn ý nghĩa gì với tôi nữa.
Nghe tôi nói vậy, gương mặt Cố Thanh Kiều đỏ bừng vì tức giận.
“Cô cứ chờ đấy mà hối hận!”
Sáng hôm sau, tôi và Cố Thanh Kiều cùng nhau đến ủy ban… làm thủ tục ly hôn.
28.
Đêm trước ngày xuất phát, con gái bất ngờ đến tìm tôi.
Ban đầu, tôi cứ nghĩ con bé đến là để khuyên tôi hàn gắn với Cố Thanh Kiều.
Nhưng không ngờ, con bé lại đột nhiên hỏi:
“Mẹ định đi Tây Song Bản Nạp bằng tàu hỏa à?”
Tôi còn chưa kịp đáp lời, con bé đã nhét vào tay tôi một tấm vé máy bay.
“Đây là vé máy bay chuyến chiều mai đến Tây Song Bản Nạp. Mẹ giữ lấy.”
Tôi nhìn tấm vé trong tay, nhất thời chưa kịp phản ứng.
“Ninh Ninh, con… đây là…”
Con bé nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy:
“Mẹ, xin lỗi mẹ. Lúc trước mẹ nói muốn đi miền Nam, con không đứng về phía mẹ.”
“Nhưng mấy ngày nay, con đã xem được đoạn video mẹ kết nối livestream với người ta.”
“Con mới hiểu ra… mẹ không phải muốn đi chơi, cũng không phải hứng lên cho vui—mẹ thật sự rất muốn đi.”
“Con nghĩ, làm con gái… con nên ủng hộ mẹ.”“Bởi vì khi con còn nhỏ, mẹ cũng đã từng ủng hộ con như vậy.”
“Mẹ còn nhớ không? Hồi nhỏ con muốn học vẽ, nhưng lớp học đắt quá. Mẹ chẳng nói gì, liền đem hết nữ trang của mình đi bán, rồi lẳng lặng mang về một tờ giấy ghi danh.”
“Lúc ấy mẹ nói với con: Thứ mình yêu thích là thứ rất quý giá, cho nên phải nắm thật chặt.”
“Mẹ à, thứ mẹ thích… mẹ cũng phải nắm thật chặt.”
Nghe đến đây, tay tôi run run vuốt nhẹ tấm vé trong lòng bàn tay, hết lần này đến lần khác.
Tấm vé này…chính là tấm vé dẫn tôi đến miền Nam mà tôi luôn mơ ước.
Khoảnh khắc ấy, khóe mắt tôi ướt nhòe.
Đêm hôm đó, tôi và con gái ôm nhau… bật khóc trong lặng lẽ.Là nước mắt của nhẹ nhõm, của yêu thương, và của một giấc mơ cuối cùng đang dần trở thành hiện thực.
29.
Ngày hôm sau.Trên chuyến bay đến Tây Song Bản Nạp.
Tôi ngồi cạnh cửa sổ, ngước nhìn trời xanh mây trắng ngoài kia, nét hân hoan cứ thế len lỏi trên gương mặt mà tôi không thể kìm lại.
Người phụ nữ ngồi cạnh không khỏi tò mò, nghiêng đầu hỏi:
“Dì ơi, dì đi Tây Song Bản Nạp một mình sao?”
Tôi hơi ngượng ngùng, khẽ gật đầu:“Ừ, dì muốn đến miền Nam nhìn ngắm một chút.”
Tôi thoáng lo lắng…Sợ rằng cô ấy sẽ giống như bao người khác, bảo tôi "già rồi còn thích rồ dại".
Thế nhưng, trong mắt cô lại là một ánh nhìn đầy ngưỡng mộ:
“Dì thật dũng cảm! Một mình đi xa như vậy, đúng là can đảm ghê luôn đó!”