Năm năm sau khi rời đi, tôi gặp lại Lục Thê Trì trước cửa phòng hòa giải ly hôn.
Năm năm không gặp, anh ta vẫn đẹp trai nổi bật, nhưng trên người lại có thêm vài phần khí chất của người bề trên.
Vừa nhìn thấy tôi, người đàn ông vừa rồi còn điềm tĩnh lạnh nhạt đã lập tức mất bình tĩnh. Anh ta không màng đến cà phê làm bẩn bộ đồng phục kiểm sát viên, vội vã nắm chặt lấy tay tôi.
“A Oanh, lâu lắm rồi không gặp.”
Anh ta nói xong, nhìn người đàn ông say rượu đang la hét trong phòng hòa giải phía sau tôi.
“Mấy năm nay em lại đi theo loại đàn ông này sao? Hắn ta động tay động chân với em? Chuyện ly hôn này anh nhất định sẽ giúp em...”
Tôi cắt lời anh ta , lịch sự từ chối.
“Xin lỗi, Kiểm sát viên Lục. Với thân phận của anh, anh không có tư cách can thiệp vào chuyện của tôi.”
Hơn nữa, người trong phòng hòa giải kia chỉ là chồng cũ của em họ tôi mà thôi.
Anh ta dường như thở dài một tiếng.
“A Oanh, nhiều năm như vậy đã trôi qua, em vẫn còn hận anh.”
Tôi cười cười, không nói gì.
Làm gì có nhiều thời gian để hận anh ta chứ.
Tôi đã buông bỏ từ lâu rồi.
——
01.
Tôi quả thực đã từng hận Lục Thê Trì.
Năm thứ hai kết hôn là năm tôi hận Lục Thê Trì nhất.
Vào ngày sinh nhật của anh ta mà tôi lại phát hiện mình mang thai, tôi chỉ làm hai việc.
Việc đầu tiên là đến bệnh viện phzá thzai.
Việc thứ hai là biến cái phôi thai chưa thành hình đó thành tiêu bản và gửi nó cho anh ta làm quà sinh nhật.
Nhìn thấy đôi mắt Lục Thê Trì bỗng chốc đỏ hoe sau khi mở hộp, tôi cười nói: “Chúc mừng sinh nhật, anh thích món quà này không?”
Cuối cùng tôi đã thấy chiếc mặt nạ trên khuôn mặt người đàn ông vốn luôn bình tĩnh, tự chủ kia bị lột bỏ từng chút một.
Lục Thê Trì cẩn thận cất chiếc hộp, không đợi tôi kịp phản ứng, anh ta đã túm lấy tôi và đè cả người tôi xuống bàn.
Cơ thể tôi lún sâu vào chiếc bánh kem, kem ngọt dính đầy người.
Đôi mắt Lục Thê Trì càng lúc càng đỏ, hơi thở nặng nề: “Diệp Oanh, đó cũng là con của em, vì chuyện đó mà em hận anh đến vậy sao?”
Tôi nghẹn lại, nhưng vẫn cố gắng kìm nén cơn đau nhói trong lòng, cười nói: “Đúng vậy Lục Thê Trì, tôi hận anh ch đi được, anh khiến gia đình tôi tan nát, tôi không được sống tốt thì tại sao anh lại có quyền được sống tốt?”
Nhưng mối quan hệ giữa tôi và Lục Thê Trì không phải ngay từ đầu đã như vậy.
Chúng tôi cũng đã từng có một khoảng thời gian hạnh phúc, cũng từng là đôi kim đồng ngọc nữ, một cặp trời sinh trong mắt mọi người.
Lục Thê Trì là đứa trẻ mồ côi được gia đình tôi tài trợ, lớn lên cùng tôi từ nhỏ.
Trong ký ức của tôi, chúng tôi chưa bao giờ xa nhau quá một tháng.
Lục Thê Trì tính cách lạnh nhạt, nhưng chỉ đối với tôi là đặc biệt.
Chỉ cần tôi buột miệng nói một câu đi mệt rồi, anh ta sẽ không than phiền mà ngồi xổm xuống trước mặt tôi, cõng tôi từng bước đi về nhà.
Anh ta sẽ rửa sạch quần áo cho tôi với vẻ mặt lạnh tanh khi tôi bị dính bẩn vì đến kỳ kinh nguyệt.
Và anh ta còn sẵn sàng bỏ cuộc thi Olympic Toán quan trọng để ở bên tôi khi tôi bị ốm phải vào viện.
Việc tôi thích Lục Thê Trì là điều không thể tránh khỏi, là định mệnh.
Sau này Lục Thê Trì như ý nguyện vào Viện Kiểm sát, số tiền đầu tiên kiếm được anh ta đã gửi tặng một món quà hậu hĩnh cho gia đình tôi để bày tỏ lòng biết ơn.
Thậm chí còn nắm tay tôi, quỳ trước mặt bố mẹ tôi mà thề: “Con xin thề sẽ dùng cả đời để bảo vệ gia tộc, bảo vệ Diệp Oanh.”
Nhưng vào đêm tân hôn, Tô Vãn Ninh , một thực tập sinh dưới quyền Lục Thê Trì, đã khóc lóc kiện bố tôi ra tòa vì tội cưzỡng hizếp.
Lục Thê Trì nói sẽ trả lại sự trong sạch cho bố tôi, tôi đã tin.
Nhưng trong phiên tòa, anh ta lại công khai nộp đoạn video giám sát bố tôi dìu Tô Vãn Ninh say rượu vào phòng.
Tòa tuyên bố bố tôi phải chịu án năm năm tzù, căn nhà cũ bị niêm phong, còn mẹ tôi uất hận qua đời.
Tôi đội mưa đi tìm Lục Thê Trì, nhưng lại thấy Tô Vãn Ninh mặc bộ đồ ngủ của tôi ngồi trong phòng khách, còn anh ta , người chưa bao giờ nấu ăn, đang bước ra từ nhà bếp.
Giữa cơn lạnh thấu xương, tôi đập phá mọi thứ có thể đập, nhưng anh ta lại lạnh lùng nói:
“Bản án thể hiện sự công lý, pháp luật không lừa dối bất cứ ai. Vãn Ninh bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng vì chú Diệp, đây là điều nhà họ Diệp nợ cô ấy, là chồng em, anh phải có trách nhiệm với cô ấy.”
Kể từ đó, từ “trách nhiệm” đã trở thành cái cớ của anh ta .
Chỉ một câu “anh Lục em sợ” của Tô Vãn Ninh, anh ta có thể bỏ lại tôi đang bệnh.
Cô ấy nói “anh Lục em muốn anh ở bên”, anh ta có thể hủy bỏ bữa tối kỷ niệm của chúng tôi.
Tôi muốn tìm luật sư để lật lại vụ án cho bố, nhưng áp lực của Lục Thê Trì trong giới quá lớn, không ai dám nhận.
Hai năm qua, tình yêu ít ỏi còn sót lại trong lòng tôi đã bị sự phản bội ngày qua ngày mài mòn thành hận thù.
Chúng tôi từ cặp đôi ngọt ngào, yêu thương nhau trở nên chán ghét nhau, ở cạnh nhau thêm một giây cũng thấy ngột ngạt.
Nghĩ đến những điều này, nỗi đau đan xen, tôi đột nhiên lao vào Lục Thê Trì, cắn mạnh vào cổ anh ta .
Anh ta dùng sức đẩy tôi ra, điện thoại đột nhiên reo lên, nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, ánh mắt anh ta lóe lên sự dịu dàng đã lâu không thấy.
“Sao vậy, Vãn Ninh ?” Giọng điệu dịu dàng đến mức có thể chảy ra nước.
Đầu dây bên kia là tiếng khóc run rẩy của Tô Vãn Ninh : “Anh Lục, em lại mơ thấy chuyện bị cưxỡng hziếp rồi, em sợ lắm.”
Lục Thê Trì liếc nhìn tôi, do dự một lát, rồi cầm áo khoác lên và đi: “Anh đến ngay.”