01
Sau tai nạn xe, tôi nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt suốt một tuần. Mọi người đều nghĩ rằng tôi không qua khỏi.
Các bác sĩ thông báo rằng não tôi bị tổn thương nghiêm trọng, khả năng tỉnh lại chỉ có 0,1%. Ngay cả khi kỳ tích xảy ra, tôi cũng chỉ còn là một người thực vật. Ý họ rõ ràng là nên sớm từ bỏ.
May mắn thay, cha mẹ tôi và chồng tôi kiên quyết khẳng định rằng, dù phải trả giá đến mức nào, họ cũng sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Tạ Quân Trạch thậm chí còn quỳ từng bước cầu nguyện ở núi Hoa Đài, nguyện đổi mạng mình lấy mạng tôi. Anh ấy phát trực tiếp hành trình cầu nguyện của mình trên toàn mạng.
Con đường núi quanh co để lại vết má/u trên đầu gối anh. Trong lòng những người theo dõi, hình ảnh người chồng si tình, tận tâm này in sâu không phai. Có lẽ chính sự thành tâm của anh đã làm cảm động thần linh.
Một kỳ tích y học thực sự xảy ra. Tôi không chỉ tỉnh lại mà còn có thể nhìn thấy những điều trước đây chưa từng thấy.
Lúc này, ánh mắt tôi trống rỗng, ngây người nhìn dòng chữ [Mẹ nuôi] trên đầu mẹ mình. Khuôn mặt mẹ, vốn được chăm sóc kỹ lưỡng, giờ đã xuất hiện thêm vài nếp nhăn lo âu. Bà liên tục vẫy tay trước mặt tôi:
"An An, nhìn mẹ này!
Con gái tôi không lẽ bị mù rồi sao? Bác sĩ, gọi bác sĩ ngay!"
Mẹ tôi sốt sắng không thôi, ấn nút gọi khẩn cấp đến mức đỏ rực.
Tạ Quân Trạch thấy tôi tỉnh lại, sững người trong giây lát, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Anh nắm chặt tay tôi, giọng nghẹn ngào:
"Vợ ơi, em cuối cùng cũng tỉnh lại!
Anh đã nghĩ nếu em cứ thế rời đi, anh cũng chẳng muốn sống nữa!"
Tình cảm của anh ấy luôn vẹn nguyên, không một kẽ hở. Gương mặt nho nhã, điển trai chẳng hề lộ ra chút gì là giả dối.
"Vợ à." Anh cầm tay tôi áp lên má mình. "Chắc chắn là sự thành tâm của anh đã khiến thần linh cảm động."
Nói xong, anh buông tay tôi ra, phịch một tiếng quỳ xuống đất, ngước đầu lên khóc lóc tạ ơn trời đất đã ban phép màu.
Không ai nghi ngờ tình yêu của anh ấy dành cho tôi. Ngoại trừ ông trời.
Bởi vì ngay lúc này, trên đầu Tạ Quân Trạch hiển thị bốn chữ đỏ đậm: [Thủ phạm tai nạn].
Trong lòng tôi sóng gió nổi lên. Còn chưa kịp tiêu hóa hết thông tin đằng sau bốn chữ đó, bác sĩ đã bước vào phòng, khó chịu đuổi mọi người ra:
"Bệnh nhân vừa tỉnh lại, cần nghỉ ngơi nhiều hơn. Gia đình xin hãy ra ngoài."
Ánh mắt đờ đẫn của tôi dõi theo họ đến cửa sổ quan sát bên ngoài phòng bệnh. Bên ngoài còn có một người phụ nữ mặc váy trắng. Là bạn thân nhất của tôi, Kiều Gia Doanh. Nhưng trên đầu cô ấy lại rõ ràng hiện lên dòng chữ: [Kẻ thù giả bạn].
Điều này quá điên rồ. Tôi nhắm mắt lại.
02
Lần đầu tiên gặp Tạ Quân Trạch, anh đã để lại trong tôi ấn tượng rất sâu sắc.
Hàng năm, nhà họ Tiền đều tài trợ cho những sinh viên nghèo xuất sắc. Cách các sinh viên bày tỏ lòng cảm ơn thường rất giản dị. Mỗi lần tôi cùng cha đến dự lễ tài trợ, chúng tôi đều nhận được một đống đặc sản địa phương.
Tạ Quân Trạch mang đến một túi khoai mật lớn, từng củ đều căng mọng, còn vương mùi bùn đất tươi mới. Anh ấy giao túi khoai cho vệ sĩ, vẻ mặt có phần áy náy, rồi nói với cha tôi:
“Xin lỗi ông Tiền, lẽ ra tôi nên rửa sạch chúng trước khi mang đến. Bùn đất sẽ làm bẩn xe của ông.”
Cha tôi chỉ cười thoải mái, vỗ vai anh ấy đầy nhân ái.
Còn tôi thì cứ trân trân nhìn Tạ Quân Trạch, chẳng thể rời mắt. Anh ấy đẹp quá: lông mày rậm, ánh mắt sáng ngời, nụ cười nhã nhặn, quần áo rách vá cũng không che giấu được khí chất thanh tú, cao quý của anh.
Ánh mắt Tạ Quân Trạch vô tình giao với tôi, dừng lại trên người tôi trong chốc lát, rồi cuối cùng dừng lại ở đôi giày da nhỏ nhắn, sạch sẽ không chút bụi bẩn của tôi. Sau đó, anh ấy ngẩng đầu, nở một nụ cười thuần khiết, vô hại.
Khi chúng tôi rời đi, cha tôi hạ cửa sổ xe để chào tạm biệt hiệu trưởng. Giữa đám đông, Tạ Quân Trạch chắp tay lại, lớn tiếng gọi:
“Ông Tiền, cảm ơn ông! Ông đã thay đổi vận mệnh của chúng tôi!”
Lời cảm ơn vang lên không ngừng, khiến cha tôi vui vẻ tăng thêm khoản tài trợ năm sau.
Đi được một đoạn, cha tôi vỗ tay tôi, nói:
“Con có biết vì sao cha lại tài trợ sinh viên nghèo không?”
Tôi lắc đầu.
“Vì cha chỉ có mỗi con là con gái. Cha làm việc thiện này để tích đức cho con.”
Cha nhắm mắt lại, nói:
“An An, con là món quà mà ông trời ban cho cha mẹ. Cha chỉ mong con khỏe mạnh, hạnh phúc cả đời. Con đường tương lai của con, cha đã sẵn sàng trải sẵn cho con rồi.”
Cha mẹ luôn thích làm việc thiện tích đức, một phần vì họ tin Phật, một phần vì họ đã chờ đợi chín năm mới có tôi. Vì vậy, tôi được nuông chiều hết mực, muốn gì được nấy.
Chỉ duy nhất một lần họ phản đối tôi, đó là khi tôi yêu Tạ Quân Trạch.
Khi lên đại học, Tạ Quân Trạch nhờ thành tích xuất sắc được thực tập tại nhà họ Tiền. Trước khi yêu nhau, tôi chỉ gặp anh ấy hai lần. Lần đầu tiên là khi anh ấy chặn một gã điên đang hắt axit vào người qua đường, chắn tôi phía sau lưng. Vài giọt axit bắn vào cánh tay anh, để lại mấy vết phồng rộp trông rất kinh khủng, trong khi tôi thì hoàn toàn không hề hấn gì. Sau khi nguy hiểm qua đi, anh ấy lập tức buông tôi ra, không hề khoe khoang hay đòi hỏi công lao.
Lần thứ hai là vào một ngày tan sở, trời mưa như trút nước, anh ấy nhặt được một chú chó hoang đang hấp hối ở cửa sau công ty, rồi cẩn thận đặt vào ba lô. Tôi nhìn thấy và muốn đưa anh ấy đi nhờ, nhưng anh kiên quyết từ chối, sợ nước mưa làm bẩn xe tôi. Tạ Quân Trạch đứng giữa trời mưa, môi mím chặt, lưng thẳng tắp. Dù bộ dạng chật vật nhưng dáng vẻ thanh cao, kiêu hãnh của anh làm tôi chẳng thể rời mắt. Anh ấy đưa chiếc ba lô chứa con chó cho tôi, nhờ tôi mang nó đến bệnh viện thú y, rồi quay người chạy thẳng vào cơn mưa.
Khi tôi tìm đến anh để cảm ơn, nhờ số liên lạc từ phòng nhân sự, anh ấy đang nằm trong căn phòng thuê nhỏ xíu, phát sốt. Khuôn mặt thanh tú đỏ bừng vì sốt cao, khi thấy tôi, anh nói những lời không rõ ràng:
“An An, em lại vào giấc mơ của anh rồi.
Em đừng đến quấy rầy anh nữa.
Em là mây, còn anh là bùn, anh không xứng với em.”
Một người đàn ông trầm lặng, khiêm nhường, lại khôi ngô, nói ra những lời tự ti mà thâm sâu như vậy, chẳng khác gì dây leo quấn chặt trái tim tôi. Tôi hoàn toàn không chống đỡ nổi.
Đêm đó, tôi ở lại căn phòng thuê của anh, vụng về chăm sóc anh suốt đêm.
Khi về nhà vào sáng hôm sau, tôi thấy cha mẹ ngồi nghiêm nghị trong phòng khách, trách mắng tôi vì một người đàn ông mà qua đêm không về nhà, thật không ra thể thống gì. Nhưng khi đó tôi đang đắm chìm trong tình cảm của mình, chỉ muốn công khai tình yêu với cả thế giới.
“Bố mẹ, con thích Tạ Quân Trạch!”
Nhưng niềm hạnh phúc của tôi chưa kéo dài được 24 giờ.
Lúc tôi mang cháo tự tay nấu đến cho anh, Tạ Quân Trạch đã hạ sốt, đứng chặn trước cửa, giọng nói cứng rắn:
“Cô Tiền, cô không nên xuất hiện ở đây.”
Anh ấy tự động kết thúc kỳ thực tập sớm hơn dự định, chặn mọi cách tôi có thể liên lạc, khiến tôi đột ngột rơi vào tình trạng bị bỏ rơi mà không có lời giải thích.