4.
Tin nhắn tôi vừa gửi đi chưa đầy một phút, điện thoại của Hách Chấp đã gọi tới ngay.
Giọng anh khàn khàn, nghe như đã mấy đêm không ngủ ngon:“Lục Hạ, cuối cùng em cũng chịu bắt máy rồi. Anh vừa phải đi làm, vừa phải chăm Mộ Hạ, em mau về đi, nó cần em.”
Tôi đặt bút vẽ xuống, cố giữ giọng bình tĩnh:“Hách Chấp, em cũng bận.”
“Giữa chúng ta đã ly hôn rồi. Nếu anh cần người chăm con, có thể thuê thêm bảo mẫu. Em cũng có việc riêng của mình—”
“Em còn bận cái gì ngoài anh với Mộ Hạ chứ? Đừng nói với anh là em đi làm nhé!”Anh ngắt lời tôi, giọng có phần cáu bẳn.
Tôi cố gắng nén lại cơn giận, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:“Em làm gì là quyền của em, không cần phải báo cáo với anh.Và Hách Chấp, anh là một luật sư chuyên xử lý ly hôn, chắc anh hiểu hai chữ ‘ly hôn’ có nghĩa là gì đúng không?
Ly hôn… là khi hai người không muốn nhìn mặt nhau nữa.Là khi không còn muốn có bất kỳ liên hệ gì với nhau nữa.Vì vậy, đừng làm phiền em nữa. Thật sự rất phiền.”
Tôi dứt khoát cúp máy, rồi chặn số anh luôn.
Tôi không ngờ, có một ngày Hách Chấp cũng trở nên cố chấp với tôi đến vậy — đổi hết số này đến số khác để gọi.
Đôi lúc tôi lỡ bắt máy, bên kia còn vang lên giọng Mộ Hạ không cam lòng:“Mẹ, khi nào mẹ về?”
Lúc đó tôi đang ký hợp đồng, thuận miệng đáp:“Ba với mẹ đã ly hôn rồi, mẹ sẽ không về nữa.Nếu con cần gì, cứ nói với ba trước nhé.”
“Không về nữa sao?”Giọng Hách Mộ Hạ bỗng vang lên đầy phấn khích.“Vậy… cô Lạc Lạc có thể làm mẹ của con được không?”
Điện thoại đột nhiên bị ai đó giật lấy.Tiếp theo là giọng Hách Chấp, vội vã, đầy lúng túng:“Thằng bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, em đừng để tâm tới lời nó nói.”
Tôi im lặng trong vài giây, rồi bỗng nhiên hỏi:“Hách Chấp, năm đó anh đặt tên con là Hách Mộ Hạ. Chữ ‘Hạ’ trong cái tên đó… có phải là đồng âm với ‘Lạc Hạ’ không?”
Bên kia điện thoại, thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng thở gấp của anh ta.
“Lục Hạ…”Anh nhẹ nhàng gọi tên tôi.“Mộ Hạ là con của chúng ta. Em nhất định phải khơi lại những chuyện cũ này sao?”
Tôi khẽ nhếch môi, trong lòng bỗng thấy nực cười đến lạ:“Hách Chấp, là vì người phải nuốt trọn tất cả những ấm ức… là em, không phải anh.”
Mỗi lần em cầm lấy chiếc áo anh đưa, ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ không thuộc về em — người nhịn là em.
Mỗi lần thấy trên ghế phụ lái có vật dụng của người đàn bà khác, người im lặng chịu đựng cũng là em.
Mỗi lần đứa con em dứt ruột sinh ra, vì bị người khác xúi giục mà quay sang phàn nàn, ghét bỏ em — người nuốt nước mắt vẫn là em.
Chiếc cốc hôm đó tôi lỡ tay làm vỡ, là món quà Lạc Hạ tặng hai cha con họ.Một bộ ba chiếc.
Chiếc còn lại… đang đặt trên bàn làm việc của cô ta.
Tôi không tin Hách Chấp không hiểu rõ ẩn ý trong món quà đó.Ba chiếc ly – một gia đình ba người.Tôi, người vợ trên pháp lý, chưa từng nằm trong “bộ ba” ấy.
Vậy nên khi cả hai – cha và con – cùng lúc trách móc tôi, mọi sự nhẫn nhịn tôi từng có… hoàn toàn mất hết ý nghĩa.
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi giọng nói có phần dè dặt vang lên:“Lạc Hạ… vụ kiện của cô ấy sắp kết thúc rồi.”
Tôi khẽ nhếch môi cười lạnh:“Thế à? Vậy là đến lúc mở champagne ăn mừng rồi. Hay định gửi thiệp mời cho tôi?”
Vụ kiện đã xong.Những chuyện khác, chắc cũng sắp bắt đầu.
“Lục Hạ, rốt cuộc em còn định làm ầm ĩ đến bao giờ?”Giọng Hách Chấp đầy bất lực, như thể đang trách tôi làm mình làm mẩy, không biết điều.
Tôi không thèm đáp lại, dứt khoát cúp máy, rồi lại đưa thêm một số điện thoại nữa vào danh sách chặn.
Bức tranh dưới tay tôi… chỉ còn một vài nét cuối cùng nữa là hoàn tất.
5.
Lúc Tần Tang đến tìm tôi, tôi đang chuẩn bị bữa tối.
Cô ấy là người đại diện kiêm bạn thân từ nhỏ của tôi.
Vừa bước vào cửa, tay cô ấy đã cầm theo một chai champagne, ngẩng đầu cười tươi rói:“Ăn mừng thôi, cuối cùng cậu cũng thoát khỏi biển khổ rồi!”
Rót cho mình một ly, cô dựa vào bàn bếp, tiếp tục lảm nhảm với thái độ đầy chính nghĩa:“Nói thật nhé, một thiên tài hội họa như cậu mà lại vào bếp nấu cơm cho tên tra nam kia, đến cả Hani cũng phải lắc đầu ngán ngẩm.”
Tôi vừa gác chân lên sofa vừa chêm thêm gối sau lưng, lười biếng hỏi:“Hani là ai?”
“Là con chó cái tôi mới nhặt về. Ý tôi là — đến cả giống cái trong giới động vật còn không đồng tình với chuyện cậu từng làm, hiểu không?”
Căn phòng thoáng chốc chìm vào một khoảng yên lặng vi diệu.
Tần Tang ho khan một tiếng, đột nhiên nghiêm túc hỏi:“Còn chuyện thằng nhóc họ Hách đi học thì sao? Cậu định để tâm nữa không? Nghe đâu cái trường tư thục kia không phải cứ có tiền là vào được, năm đó còn nói là phải tặng hai bức tranh mới có thể xin được suất.”
Hách Mộ Hạ sắp vào lớp Một.
Vì chuyện học của nó, tôi và Hách Chấp từng tốn không ít tâm sức.
Chính vì Hách Chấp nhờ đọc sách mà đổi đời, nên anh ta càng đặt nặng vấn đề giáo dục.Từ sớm đã nhắm vào ngôi trường tư nổi tiếng đó, tìm mọi mối quan hệ vẫn chẳng xin được suất nhập học.
Tôi thấy anh ta đã quá mệt mỏi vì công việc, nên lúc đó mới mềm lòng… định giúp thêm một tay.
Vậy là tôi nhờ Tần Tang lấy danh nghĩa tặng tranh, liên hệ với hiệu trưởng của ngôi trường đó, đề xuất việc nhận Hách Mộ Hạ vào học.
Kết quả thuận lợi ngoài sức tưởng tượng.
Hiệu trưởng kích động đến mức nắm chặt tay Tần Tang không buông, cam kết rằng: chỉ cần có được tranh của tôi, đừng nói là một mình Hách Mộ Hạ — mười đứa như nó cũng có thể vào được.
Thế là chuyện nhập học của Hách Mộ Hạ được giải quyết xong xuôi.
Chỉ là… tôi không muốn để Hách Chấp biết mình đứng sau chuyện này, nên nhờ hiệu trưởng thông qua một giáo viên mà trước đây anh từng nhờ vả để thông báo lại.
Chính vì suất nhập học này, trong văn phòng luật, Hách Chấp bỗng chốc được tâng bốc như ngôi sao.
Ai gặp cũng xuýt xoa: “Ôi đúng là Hách luật sư có quan hệ rộng thật đấy.”
Còn Hách Mộ Hạ thì trở thành đối tượng được toàn bộ phụ huynh và học sinh lớp mẫu giáo ngưỡng mộ.
Chỉ là hiện tại...
“Tôi hỏi này, lúc đó cậu nói sao với hiệu trưởng?”Tôi liếc sang Tần Tang đang ung dung lướt điện thoại.