3
Ngày thứ ba sau ly hôn, Trần Hạo gọi điện đến.
“Vợ… Tô Nhiên, chuyện bảo lãnh có chút rắc rối, có thể phải đợi thêm vài ngày.”
Tôi bình thản: “Bao lâu?”
“Chắc… hai ba tuần gì đó.”
“Được.”
“Em đừng lo, đến lúc đó anh sẽ đích thân đến đón em về nhà.”
“Ừ.”
Cúp máy, tôi nhìn chằm chằm vào lịch sử cuộc gọi.
Anh ta đã không gọi tôi là “vợ” nữa rồi.
Đổi cách xưng hô rất nhanh.
Chu Mẫn hẹn tôi ra ăn cơm, hỏi tôi bước tiếp theo định làm gì.
“Tôi muốn đi gặp một người.”
“Ai?”
“Mẹ Trần Hạo.”
“Cậu đến gặp bà ta làm gì?”
“Thăm dò thái độ.”
Hôm sau, tôi mang theo trái cây đến nhà mẹ chồng—à không, là mẹ chồng cũ.
Bà nhìn thấy tôi, biểu cảm thoáng chút lúng túng, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
“Tô Nhiên đến rồi à, vào ngồi đi.”
“Dì à, cháu đến thăm dì.”
Bà nhận lấy túi trái cây: “Đứa nhỏ này, ly hôn rồi mà vẫn khách sáo thế.”
Trong lòng tôi cười lạnh, mặt ngoài vẫn giữ bình tĩnh.
“Dì à, dạo này Trần Hạo bận gì vậy? Anh ấy nói là giúp bạn bảo lãnh, người bạn đó là ai thế ạ?”
Tay bà khựng lại.
“Dì không rõ lắm, chuyện của Trần Hạo dì ít hỏi.”
“Thật sao?” Tôi mỉm cười, “Người bạn đó họ Vương phải không?”
Biểu cảm của bà cứng đờ.
“Vương Uyển Thanh, đúng chứ?” Tôi nhìn bà, “Dì đã gặp cô ta chưa?”
Phòng khách im lặng vài giây.
Bà đặt túi trái cây xuống, sắc mặt thay đổi: “Tô Nhiên, ý con là gì?”
“Không có gì.” Tôi đứng lên, “Chỉ hỏi chơi thôi.”
“Cô…” Bà chỉ vào tôi, “Cô ly hôn rồi còn đến gây sự?”
“Dì à, tôi không gây sự.” Tôi cầm lấy túi xách, “Là con trai dì tìm tôi trước. Ly hôn giả, hừ.”
“Đó là vì muốn tốt cho hai đứa! Đợi chuyện bảo lãnh xong rồi thì…”
“Dì à,” tôi ngắt lời bà, “đứa con mà Vương Uyển Thanh sinh cho anh ta, mấy tuổi rồi?”
Mặt bà lập tức trắng bệch.
Tôi đi tới cửa, quay đầu nhìn bà.
“Nói với Trần Hạo, tôi sẽ cho anh ta một bất ngờ.”
Ra khỏi khu nhà, tôi gọi cho Chu Mẫn.
“Tra ra rồi, có con.”
“Sao cậu chắc chắn?”
“Phản ứng của bà ta.” Tôi hít sâu một hơi, “Với lại, ba năm trước Trần Hạo gọi điện nói câu ‘đợi thời cơ chín muồi rồi đá cô ta’, giờ tôi cuối cùng cũng hiểu là có ý gì rồi.”
Chu Mẫn im lặng ở đầu dây bên kia.
“Đứa con của bọn họ, chắc cũng hơn hai tuổi rồi.” Tôi nói, “Thời gian khớp hoàn toàn. Ba năm trước, chính là lúc đứa trẻ mới được mang thai.”
“Tô Nhiên…”
“Không sao.” Giọng tôi rất bình tĩnh, “Tôi đã chuẩn bị tâm lý từ lâu.”