“Vẫn là hoa khôi xứng với học bá nhất.”
Hoa khôi nói:
“Nếu cậu cứ khăng khăng ở bên cô ta…”
“Thì sau này con của hai người đi học, cô ta cũng không thể dạy nổi bài tập về nhà.”
Ờm…Nghĩ xa dữ vậy luôn?Chu Mộ đáp lại:
“Cô nghĩ kỹ lại xem, rốt cuộc cô muốn Giang Tịch chia tay Vân Nhiễm,”
“Hay là muốn hai người họ cưới nhau rồi sinh con?”
Hoa khôi á khẩu.Rồi lại nổi giận:“Cô ta chỉ là một con ngốc thôi mà!”
Giang Tịch nói. “Bạn học, vốn dĩ tớ không định tranh cãi với cậu.”
“Nhưng cậu hết lần này đến lần khác xúc phạm người tớ thích.”
“Cậu hơn cô ấy ở điểm nào mà bảo mình vượt trội gấp trăm lần?”
“Cậu thật sự thấy mình ưu tú hơn Vân Nhiễm sao?”
“Cô ấy có thể không giỏi Toán.”
“Nhưng những điều cô ấy giỏi, cả đời này cậu cũng không làm được.”
“Cậu thích tớ vì cái gì? Học giỏi, đầu óc tốt, hay vì ngoại hình?”
“Cậu thật sự hiểu tớ sao? Hay trong lòng cậu cũng giống anh em nhà cậu, cảm thấy tớ không đồng ý là do không biết điều?”
“Với hoàn cảnh gia đình của tớ, cậu thích tớ, tớ không đồng ý, thì là tớ không biết trân trọng?”
Sắc mặt hoa khôi cực kỳ khó coi.
“Là bọn họ tự ý hành động thôi.”
“Tớ không nghĩ như vậy.”
Giang Tịch nói:
“Cho dù là như vậy đi nữa.”
“Nhưng cái hình tượng mà cậu yêu thích ở tớ, không phải từ trên trời rơi xuống.”
“Có một khoảng thời gian, tớ cảm thấy sống chẳng có gì đáng để mong đợi.”
“Không ai quan tâm tớ, đến cả tiền học thêm cấp hai tớ cũng không có.”
“Sau khi bố mẹ ly hôn, nhiều năm liền tớ không được mặc một cái áo mới.”
“Là vì có một người nhìn thấy tớ thảm hại như thế vẫn đối xử dịu dàng với tớ, nên tớ mới nghĩ mình phải sống cho tử tế.”
“Nếu không có Vân Nhiễm, căn bản sẽ không có Giang Tịch như bây giờ.”
“Cái phiên bản Giang Tịch mà cậu yêu thích ấy, vốn dĩ không tồn tại.”
Mọi người sững sờ.
“Thì ra là vậy.”
“Nghe anh ấy nói xong, tự nhiên cũng thấy hoa khôi đúng là chẳng có chút phẩm chất nào như vậy.”
“Tớ cũng tự nhiên cảm thấy, ai yêu ai là chuyện riêng của người ta.”
“Không liên quan đến bọn mình.”
“Bọn mình vì hoa khôi mà đi cãi hộ, nhìn lại thấy hơi vô duyên.”
“Cậu nói thế nghe cũng có lý.”
“+1 +1.”
“Hay là mình rút khỏi nhóm CP Hoa khôi × Học bá đi?”
“Rút! Rút luôn!”
Tình hình tới nước này rồi, gượng ép cũng vô nghĩa.
10.
“Các cậu đều nghĩ tớ còn thua cả con ngốc đó đúng không?”
Hoa khôi hét lên.
“Không ai được rút nhóm!”
“Người mà tớ không có được, tớ cũng sẽ không để lọt vào tay kẻ khác!”
Sau lưng cô ta, mấy nam sinh lập tức chen lên.
“Chị, đừng khóc mà.”
“Em gái à, đừng giận nữa.”
Hoa khôi lau nước mắt: “Giúp tớ dạy cho bọn họ một bài học.”
Cô ta tiện tay chỉ một cái, rõ ràng gom cả đám bạn học vô tội vào phạm vi “bọn họ”.
Cô ấy không biết, mấy ông anh em này miệng thì hùng hổ, nhưng trong lòng thì ngán Vân Nhiễm thấy rõ, nên chỉ muốn đánh ai dễ đánh.
Hoa khôi vừa chỉ tay, họ lập tức xắn tay áo, tiện tay tóm cổ một bạn học rồi giáng thẳng một cú vào sống mũi.
Đám đông đang hóng hớt lập tức vỡ trận, tán loạn khắp nơi.