1
Khi Tạ Diễn thu dọn di vật của tôi, anh phát hiện trên điện thoại có một cuộc gọi nhỡ, ghi chú là “Bố”.
Anh ngần ngừ một chút rồi bấm gọi lại.
Tim tôi thắt lại.
Đừng gọi…
Lúc này, cô con gái nuôi mà ông hãnh diện nhất đang đứng trên bục nhận giải Ảnh hậu, ôm trong tay chiếc cúp mà năm xưa mẹ tôi từng hụt mất.
Ông sẽ không muốn nhận cuộc gọi của tôi đâu.
Tôi lướt qua, linh hồn xuyên qua lòng bàn tay anh, hoàn toàn vô ích.
Điện thoại kết nối.
Đầu bên kia nhanh chóng nhấc máy, gào ầm lên:
“Ninh Vô, mày biến đi đâu rồi?”
Tạ Diễn nhíu mày, hít sâu một hơi:
“Ninh tiểu thư đã chế//t rồi.”
Đầu bên kia cười nhạt khinh bỉ:
“Ngoài gạt tôi, cô ta còn biết làm gì khác không? Lần này lại thuê diễn viên ở đâu ra, có cần tôi trả tiền hộ không?”
Tôi đau đến ôm ngực.
Ông luôn dùng á//c ý lớn nhất để suy đoán về tôi.
Lần nào cũng thế.
Khi tôi không chịu nổi, nuốt thu/ố//c ngủ, ông bảo tôi làm bộ làm tịch.
Khi đứa con gái nuôi ông nhận về dẫn người đến bắ//t nạ//t tôi, tôi khóc lóc cầu xin ông giúp, ông lại nói tôi vô lý, vu oan cho “người tốt”.
Ngón tay Tạ Diễn siết chặt điện thoại đến trắng bệch.
Anh lạnh giọng:
“Có một người cha như ông, thật là bất hạnh cho Ninh tiểu thư.”
“Anh đã thương nó như vậy, sao không nuôi nó luôn đi?” – bố tôi mỉa mai, dứt khoát cúp máy.
Trong điện thoại còn vọng lại tiếng đuôi:
“Âm hồn không tan.”
Câu ấy đánh trúng tim tôi.
Tôi cười tự giễu.
Ông yêu mẹ nhiều đến thế, đến cô gái chỉ hơi giống mẹ thôi cũng nâng niu bảo vệ.
Đến lượt con gái ruột mình, chỉ còn một câu “thừa thãi”.
Ninh Vô, Ninh Vô – thà rằng không có tôi.
“Không phải như vậy…”
Tôi kinh ngạc nhìn sang.
Tạ Diễn thất thần lẩm bẩm:
“Ninh tiểu thư không phải người như vậy.”
Anh bất lực ngồi thụp xuống.
Ánh chiều tà phủ lên người anh, yên bình mà đẹp đẽ.
Rồi anh bật khóc.
2
Tôi và Tạ Diễn chỉ là những người lướt qua đời nhau.
Tôi không ngờ anh lại vì tôi mà làm đến mức này.
Tạ Diễn trả phòng khách sạn, mang theo ít hành lý còn lại của tôi, đưa về nước.
Hôm nay sân bay chật cứng phóng viên.
Ninh Tư vừa nhận giải Ảnh hậu, lại bị khui ra là “thiên kim nhà họ Ninh”.
Cô từ chối máy bay riêng của bố tôi, kiên quyết đòi bay hạng thương gia cùng ông về.
Ông vốn chiều cô, sao lại không đồng ý.
Khi Tạ Diễn xuống sân bay, đúng lúc phóng viên hỏi:
“Ảnh hậu Ninh, nghe nói cô là con gái duy nhất của nhà họ Ninh?”
Khóe môi cô cong lên, vừa định nói thì bố tôi chen vào:
“Tôi có hai đứa con gái, Tư Tư là chị cả.”
Hóa ra ông vẫn coi tôi là con gái.
Tôi còn tưởng, ông chỉ có mình Ninh Tư thôi.
Không rõ vì tâm tư gì, Tạ Diễn chen vào đám đông.
Ninh Tư khoác tay bố tôi:
“Tiếc là lần này em gái không có mặt.”
Cô còn khẽ thở dài như thật sự tiếc nuối.
Phóng viên đánh hơi được tin tức, liền hỏi:
“Em gái bận quá nên không đến sao?”
Bố tôi cau mày:
“Bận? Nó chỉ cần đừng gây phiền cho tôi là tốt rồi.”
Vệ sĩ lập tức đuổi phóng viên ra.
Ninh Tư cười cợt:
“Bố đừng nói vậy, em gái tính tình có tệ cũng là người nhà mình mà.”
Bố tôi khựng lại, quay sang hỏi thư ký:
“Con bé còn chưa về sao?”
“Tiểu thư vẫn ở Na Uy, có cần tôi đi đón không?”
“Không cần.” Ông lạnh lùng: “Nó chế//t rồi thì càng tốt.”
Tôi trôi bên cạnh ông, nghe những lời xé tim ấy.
Mắt cay xè, muốn khóc.
Nhưng tôi đã là linh hồn, đến quyền khóc cũng không còn.
“Bố…” tôi gọi ông, dù biết ông chẳng nghe thấy.