7
Thứ sáu, tôi xin phép quản lý đi phá thai.
Ngồi xếp hàng ở hành lang bệnh viện.
Một thai phụ ngồi bên cạnh hỏi tôi:
“Sao cô lại đến phá thai một mình.”
“Đã bàn bạc với bố đứa bé chưa?”
Tôi khẽ nói:
“Chưa.”
Người đó khuyên tôi:
“Người trẻ đừng quá bốc đồng.”
“Tốt nhất vẫn nên nói chuyện đàng hoàng với bố đứa bé.”
“Tôi thấy nhiều người như cô rồi.”
“Chỉ vì nhất thời giận dỗi mà tự mình đi phá thai.”
“Sau này hối hận thì nhiều lắm.”
Tôi mỉm cười:
“Nhưng tôi đã không còn thích anh ta nữa.”
“Từ nay về sau cũng không muốn dính dáng gì đến anh ta.”
“Giữ lại đứa con của người mình không yêu.”
“Với đứa trẻ, với tôi, đều là vô trách nhiệm.”
Đúng lúc này, tôi cảm giác ở phía xa có một bóng dáng quen thuộc.
Tôi quay đầu lại, nơi đó lại chẳng có ai.
Là ảo giác sao.
Đến lượt tôi.
Tôi bước vào phòng phẫu thuật.
Tôi nằm lên giường bệnh, được tiêm thuốc gây mê, dần dần mất đi khả năng cử động, ý thức cũng mơ hồ dần.
Ngay lúc này, có người chậm rãi tiến lại gần tôi.
Là bác sĩ sao.
Tiếng bước chân đó ngày càng gần.
Tôi cố gắng mở mắt.
Không nhìn rõ được gì, nhưng một luồng lạnh lẽo bất chợt bò dọc sống lưng.
Ngay sau đó là cảm giác rợn người.
Người bước vào, không phải bác sĩ.
Mà là Bùi Triệt.
Tôi muốn động đậy, muốn chạy trốn.
Nhưng tác dụng của thuốc mê đã khiến tôi hoàn toàn bất lực.
Tôi giống như con cừu non chờ bị giết.
Khoảnh khắc cuối cùng khi ý thức còn tỉnh táo.
Bùi Triệt nhẹ nhàng cúi xuống, đưa tay che mắt tôi rồi nói:
“Bảo bối, đừng náo nữa.”
“Chúng ta về nhà.”
8
Tôi tỉnh dậy trong biệt thự của Bùi Triệt.
Anh ta đang ngồi yên lặng ở đầu giường đọc sách.
Thấy tôi tỉnh lại, anh ta hỏi:
“Tỉnh rồi à? Có chỗ nào thấy khó chịu không?”
Tôi cảnh giác nhìn anh ta:
“Anh muốn làm gì?”
Anh ta khẽ thở dài, dịu dàng xoa đầu tôi:
“Đừng sợ, anh có thể làm gì em chứ.”
“Ngoan, nói cho anh biết đi, đứa bé là của ai?”
Tôi siết chặt tay:
“Dù sao thì cũng không phải của anh.”
Anh ta cụp mắt nhìn tôi:
“Hạ Lê, đừng lừa anh nữa.”
“Người đàn ông hôm đó trong khách sạn, anh đã cho người điều tra rồi.”
“Chỉ là một diễn viên quần chúng, nhận tiền của em để diễn kịch, căn bản không phải bạn trai em.”
“Em mang thai rồi, sao phải giấu anh, lừa anh, không nói cho anh biết?”
“Đó là con của hai chúng ta mà.”
Tôi hỏi:
“Chuyện đó với anh quan trọng đến vậy sao?”
Anh ta mím môi:
“Anh chỉ không hiểu, trước kia chúng ta vẫn rất tốt mà.”
“Sao em đột nhiên lại chán ghét anh?”
“Anh biết, lúc đầu em ở bên anh vì tiền.”
“Nhưng sau đó, em cũng yêu anh rồi, đúng không?”
“Chúng ta cùng đi biết bao nơi hẹn hò, cùng trang trí ngôi nhà sống chung, em đã nghĩ vô số cách để chữa bệnh mất ngủ cho anh.”
“Lúc ngủ em sẽ mơ thấy anh, gọi tên anh, anh bị bệnh em lo lắng, bất kể anh về trễ cỡ nào, em vẫn ngồi ở phòng khách gật gù chờ anh.”
“Rõ ràng chúng ta đã cùng làm nhiều việc như thế.”
“Anh không hiểu, tại sao em lại đột nhiên chia tay anh.”
Tôi nhìn anh ta, từng chữ từng câu:
“Nhưng Bùi Triệt, chúng ta đi đến bước này, chẳng phải đều do anh sao?”
Bùi Triệt nghiến răng:
“Đến nước này rồi, em vẫn muốn đổ hết mọi chuyện lên đầu anh sao?”
“Đừng quên, người tự tay kết thúc mối quan hệ này là em, anh chưa từng có lỗi với em.”
“Sau khi chia tay, anh luôn nghĩ rốt cuộc là anh đã làm gì chưa đủ tốt khiến em thay lòng.”
“Sau đó, Bạch Thanh Lâm đến công ty anh xin việc, với năng lực của cô ta thì đến cửa công ty còn không qua nổi.”
“Nhưng anh chợt nghĩ, có thể dùng cô ta để khiến em ghen, để em quay lại.”
“Anh cố ý dẫn cô ta đến chỗ em làm việc để mua bao.”
“Anh cố ý nói ở bên cô ta chưa từng dùng bao, nhưng thật ra giữa anh và cô ta chẳng có gì.”
“Anh mua bao nhiều lần như vậy chỉ để chọc giận em, thật ra đều cất ở nhà, một hộp cũng chưa dùng đến.”
“Hôm em nói, cho dù đứa bé là của anh em cũng tuyệt đối không giữ lại, em có biết lúc đó anh tức đến mức nào không, đau lòng đến mức nào không?”
“Thế nên anh cố ý bắt em giao hàng tận nơi, anh muốn chọc giận em, muốn chứng minh mình không hề để ý em.”
“Hôm đó, chúng ta cũng không làm gì cả.”
“Anh cố ý nói bao bị rách, chỉ để xem em sẽ phản ứng thế nào.”
“Vậy mà em lại chúc anh hôn nhân hạnh phúc, trăm năm hòa hợp?”
“Em nói xem, rốt cuộc là anh sai ở đâu?”
Bùi Triệt nắm chặt tay tôi:
“Hạ Lê, nếu em mang thai thì nói với anh đi, sao lại giấu anh?”
“Chỉ cần em nói, anh sẽ chịu trách nhiệm mà.”
Tôi bỗng thấy nực cười:
“Anh định chịu trách nhiệm kiểu gì? Cho tôi tiền chia tay à?”
“Dù sao thì trong mắt anh, chúng tôi là những người nghèo nông cạn, cho chút phí chia tay là sẽ ngoan ngoãn rút lui.”
Toàn thân anh ta cứng đờ, lộ ra vẻ hoảng loạn chưa từng thấy:
“Hôm đó… em… em nghe hết rồi?”
Tôi hít sâu một hơi:
“Bùi Triệt, em không giống anh. Em không muốn chơi, cũng không chơi nổi.”
“Sau khi chúng ta ở bên nhau, em thật lòng muốn nghiêm túc yêu anh.”
“Là em nhìn nhầm người, là em sai, em tự chịu.”
“Em tự tìm cớ để rời khỏi anh trước một bước, vì em có lòng tự trọng, có nhân cách.”
“Em không muốn đến lúc anh chơi chán rồi thì bị vứt bỏ như thứ đồ cũ.”
“Em không khóc lóc, không níu kéo. Sau khi chia tay, em chưa từng làm phiền anh, đúng không?”
“Vậy tại sao, anh vẫn cứ phải bắt nạt em?”
“Anh dựa vào cái gì mà cảm thấy mình vô tội?”
“Anh dựa vào cái gì mà cho rằng không thể là em kết thúc mọi chuyện?”
Vì quá uất ức, nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi.
Bùi Triệt hoảng loạn, luống cuống lau nước mắt cho tôi:
“Không phải vậy, không phải như em nghĩ đâu.”
Anh ta ôm tôi vào lòng.
“Anh thừa nhận, lúc đầu, đúng là chỉ muốn chơi đùa với em.”
“Từ nhỏ anh đã được dạy dỗ theo lối tinh anh, ba mẹ dạy anh không được động lòng, không để ai trở thành điểm yếu của mình.”
“Nhưng sau khi chia tay, anh mới phát hiện, anh không rời xa được em.”
“Em đi rồi, mỗi đêm anh đều mơ thấy em. Mỗi lần tỉnh dậy không thấy em bên cạnh, anh đều muốn chủ động liên lạc với em.”
“Có lúc anh còn nghĩ, nếu có một đứa con với em cũng tốt.”
“Như vậy có thể trói chặt em bên anh, khiến em không nỡ rời xa anh.”
“Anh hình như thật sự… thật sự yêu em rồi.”
“Hạ Lê, chúng ta nghiêm túc yêu lại nhau nhé.”
Tôi khựng lại.
Bùi Triệt cầu xin tôi quay lại.
Tôi từng vô số lần mơ về cảnh tượng này.
Nhưng lúc này, khi được anh ta ôm chặt trong lòng, trái tim tôi lại tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông.
Tôi cuối cùng đã nhận ra.
Lần này, tôi thật sự… không còn muốn anh nữa.
Tôi đã hoàn toàn, dứt khoát, buông bỏ anh ta trong lòng mình.
Tôi chậm rãi đẩy anh ta ra.
Nhìn vào đôi mắt ửng đỏ của anh ta, tôi từ tốn lên tiếng: