5
Một người buôn trang sức đi ngang qua nhà, Hồ Linh mua một đôi vòng bạc.
Nàng đeo vào cổ tay ta:
“Nữ nhi nhà khác đều có, Tiểu Táo nhà ta cũng phải có.”
Chiếc vòng bạc lấp lánh, rung lên leng keng leng keng.
Ta ngả vào lòng nàng, cười nói:
“Tiểu Táo cũng giòn như mẫu thân rồi.”
Nàng ngạc nhiên:
“Giòn là sao?”
Ta líu lo:
“Giòn như tiếng chuông gió ấy.”
Hồ Linh bật cười:
“Đứa nhỏ ngốc, không phải chữ ‘Linh’ đó đâu.”
Lưu Đại Chu về nhà, thấy ta đeo vòng mới liền nhấc ta lên đánh vào mông:
“Ngươi lại làm loạn phải không! Lại vòi vĩnh Hồ cô nương mua cái này cái kia!”
Ta khóc toáng lên:
“Là mẫu thân mua cho con mà!”
Hồ Linh vội ôm chặt lấy ta, chắn trước mặt Lưu Đại Chu:
“Đừng đánh trẻ con!”
Ta níu lấy chân nàng, nàng cũng ôm ta thật chặt, không cho Lưu Đại Chu kéo đi.
Hắn tức đến đỏ mặt:
“Nó ngày nào cũng đòi kẹo bánh, nay lại dụ nàng đem bán đôi hoa tai đi để mua cái này! Ta phải dạy nó một trận!”
Nghe thế, ta mới giật mình phát hiện đôi hoa tai ngọc xinh đẹp của mẫu thân đã biến mất.
Ta vội tháo vòng xuống:
“Con không cần nữa!”
Mẫu thân đeo đôi hoa tai đó mới đẹp.
Bàn tay ta vừa đen vừa nhỏ, đeo vòng bạc chẳng đẹp chút nào.
Hồ Linh nắm chặt tay ta, lần đầu tiên nàng lớn giọng:
“Lưu đại ca, sao huynh có thể đánh trẻ mà không phân rõ phải trái!”
“Con bé bây giờ đã sáu tuổi rồi, phải dạy bảo bằng lời, sao lại đánh vào mông nó?”
“Là ta tự nguyện mua cho Tiểu Táo. Các người cứu ta một mạng, con bé lại gọi ta là mẫu thân, ta mua vòng cho con bé thì có sao?”
Lưu Đại Chu thở hồng hộc, không nói nên lời.
Hắn đeo gánh hàng, lặng lẽ lên núi nhặt củi.
Ta càng khóc to hơn:
“Phụ thân không tốt với con chút nào, con không cần phụ thân nữa!”
Hồ Linh lấy khăn chậm rãi lau mặt ta:
“Tiểu Táo ngoan, đừng khóc. Trời lạnh thế này, khóc mặt sẽ xấu đi, lớn lên không lấy được Nhị Ngưu đâu.”
Ta vội nín khóc, sụt sịt mũi.
Hồ Linh bị ta chọc cười, nụ cười của nàng thật đẹp, thật rực rỡ.
Nàng xoa đầu ta, khẽ khàng hỏi:
“Con có muốn ta ở lại cùng hai phụ tử con không?”
Ta có muốn không?
Tất nhiên là cực kỳ muốn!
Ta ôm chặt cổ nàng, khe khẽ gọi một tiếng:
“Mẫu thân.”
Trước giờ Hồ Linh chưa từng đáp lại tiếng gọi ấy.
Nhưng hôm nay, nàng mỉm cười rạng rỡ, dịu dàng “Ừm” một tiếng.
6
Lưu Đại Chu biết Hồ Linh bằng lòng ở lại thì châm thuốc rít suốt đêm không ngủ.
Khi trời còn chưa sáng, ta đã nghe thấy tiếng Hồ Linh lặng lẽ ra cửa.
Chắc là đi hấp bánh táo cho ta đây.
Ta lơ mơ nhớ tới việc nhóm lửa, chợt nghe có tiếng trò chuyện ngoài cửa sổ.
“Ngươi không chê ta chỉ là kẻ buôn bán nhỏ sao?” – giọng khàn khàn này đúng là Lưu Đại Chu.
“Ta cũng không phải là đi theo biểu ca lên kinh tìm thân thích… thật ra…” – đó là giọng ngọt ngào của mẫu thân.
“Ta vốn là thiếp thất bị vứt bỏ vì gây thù với chính thất, còn từng sinh một đứa con, ngươi có ghét bỏ ta không?”
Lòng ta nóng như lửa đốt.
Cuối cùng, Lưu Đại Chu đáp:
“Họ không cần nàng, ấy là mất mát của họ. Nàng là cô nương tốt nhất trên đời, ta với Tiểu Táo đều thích nàng.”
“Ta, Lưu Đại Chu, xin thề cả đời này sẽ hết lòng chăm sóc nàng và Tiểu Táo, tuyệt không hai lòng.”
Hừ! Cái miệng này nói cũng ra gì phết!
Một lúc sau, ta nghe tiếng mẫu thân khẽ cười:
“Ta nguyện ý.”
Mặt trời đội núi vươn lên, ánh nắng xuyên qua cửa sổ soi sáng căn phòng, ấm áp như lòng ta bây giờ vậy.
Lễ thành thân trong thôn rất đơn giản.
Mọi người tới uống rượu chung vui, thế là thành lễ.
Hồ Linh dắt ta lên phố:
“Tết sắp đến rồi, chúng ta đi mua mấy tờ giấy đỏ về, dọn dẹp lại nhà cửa.”
Lưu Đại Chu gật đầu lia lịa:
“Đúng, đúng, nàng nói rất phải.”
Sau khi có thê tử, hắn chẳng khác nào con gà mổ thóc, Hồ Linh nói gì cũng gật gật.
Không hề có vẻ uy phong như khi đứng trước mặt ta.
Ta nghĩ bụng:
Cái từ kia gọi là gì nhỉ… Ừ, “khinh tiểu sợ đại”.
Mẫu thân lại nói:
“Lại mua thêm ít dây đỏ cho Tiểu Táo, nữ nhi phải trang điểm xinh xắn mới được.”
Ta gật đầu điên cuồng: