11.
“Cô và thằng đó có quan hệ gì?” Vừa ngồi vào xe, Cố Trường Lâm đã hỏi tôi.
“Đã từng yêu, giờ chia tay rồi.” Tôi cố nói nhẹ nhàng nhất có thể.
“Còn tình cảm với hắn không?”
“Không.”
“Vậy mà cô còn khóc vì hắn?”
Cố Trường Lâm nghiêng đầu nhìn tôi.
Ánh đèn neon của thành phố hắt qua lớp kính xe màu tối, làm gương mặt điển trai của hắn lúc sáng lúc tối, như tranh vẽ sống động.
Hắn nói: “Cô là người phụ nữ của tôi mà lại khóc vì đàn ông khác, tôi thấy mất mặt lắm. Nếu có lần sau, đừng trách tôi trở mặt.”
Nói rồi ánh mắt hắn lại dừng ở eo thon và đôi chân dài lộ ra của tôi: “Sau này mấy bộ đồ khoe dáng thế này, chỉ được mặc khi ở cạnh tôi, không được mang ra ngoài để người khác ngắm.”
Tôi cạn lời.
Không sợ chết đáp lại: “Tôi chỉ là chim hoàng yến giúp anh giải quyết nhu cầu thôi mà, đâu cần anh đặt ra nhiều quy tắc vậy?”
Hắn khựng lại, khẽ cười lạnh: “Vậy cô giải quyết cho tôi chưa? Tối thế này mà không ở nhà, lại chạy đi bar chơi.”
Tôi phản bác: “Anh không đến, tôi ở nhà mỗi ngày chờ anh chán muốn chết, ra ngoài chơi xíu thì sao.”
Hắn nhìn tôi, hơi bất ngờ: “Cô chờ tôi mỗi ngày?”
Đương nhiên là không rồi.
Làm chim hoàng yến nhận tiền mà không phải làm gì, tôi sung sướng muốn bay.
Nhưng để giữ đúng vai, tôi vẫn khẽ “ừ” một tiếng.
Không ngờ hắn lại đáp một câu rất trơ: “Chờ tôi, hay là chờ… thân thể của tôi?”
Nghĩ đến lời hắn từng nói rằng nếu tôi yêu hắn thì đừng mong lấy được tiền, tôi đành cứng mặt: “Thân thể.”
Ánh mắt giao nhau.
Tai hắn ửng đỏ.
Còn tôi thì ngượng đến muốn độn thổ.
Để phá vỡ không khí kỳ cục, tôi đổi đề tài: “À, chuyện hôm nay ấy, tôi không ngờ Kỷ Dao lại nói anh là người của tôi trước mặt mọi người. Nếu điều đó khiến anh thấy phiền, tôi có thể đính chính giúp.”
“Chuyện tôi đã thừa nhận, cô muốn đính chính? Muốn vả vào mặt tôi à?”
“Không phải, chỉ là tôi nghĩ… tôi là chim hoàng yến không thể lộ mặt…”
Hắn ngắt lời tôi: “Tôi chưa bao giờ thấy cô không thể lộ mặt. Nếu muốn đi chơi với tôi, cứ nói.”
Tôi tròn mắt ngạc nhiên: “Tôi còn có thể đi chơi với anh nữa hả?”
“Ừ.”
“Vậy nếu tôi muốn đi xem phim với anh thì sao?”
“Đi.”
“Nếu tôi muốn anh dắt đi mua sắm thì sao?”
“Cũng đi.”
“Vậy nếu tôi muốn—”
“Cô nhiều lời quá.”
Hắn cắt ngang, rồi nghiêng người sang, dùng nụ hôn chặn lại những lời tôi chưa kịp nói.
Phải một lúc sau, hắn mới rời khỏi môi tôi, khẽ dựa trán vào tôi, thở hổn hển nói: “Tối nay ngủ với tôi nhé?”
Tôi gật đầu.
Nhưng đến khi thật sự lên giường, nghĩ đến việc đây là lần đầu cả hai tỉnh táo cùng nhau làm chuyện đó, tôi hồi hộp đến mức phải nhắm tịt mắt.
Hắn như đoán được suy nghĩ của tôi, cúi đầu cười khẽ: “Nhắm mắt làm gì? Căng thẳng? Ngại?”
“Cũng… một chút.”
“Không phải lần đầu nữa, ngoan, mở mắt ra, nhìn tôi.”
Cảm nhận ánh mắt nóng rực của hắn, tôi ngoan ngoãn mở mắt.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần hơi dịch người là môi chạm môi.
Tim tôi lại đập loạn xạ không kiểm soát.
Hắn hôn lên môi tôi đầy hài lòng, nhưng đến đoạn quan trọng lại dừng lại, hỏi: “Có bao cao su không?”
“Không có.”
“Vậy để tôi đặt ship.”
“Không sao, tôi uống thuốc cũng được.”
“Không được, thuốc hại sức khỏe.”
“Nhưng… sẽ không vui bằng, đúng không?”
“So với sức khỏe của em, chút vui đó chẳng là gì cả.”
Tôi không ngờ hắn lại quan tâm tôi đến vậy.
Lúc hắn đặt đơn xong, tôi vẫn còn đơ ra.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Sợ hắn nghĩ tôi tự mình đa tình, tôi nói bừa: “Nghĩ xem niềm vui rốt cuộc là cảm giác gì.”
Hắn ngạc nhiên: “Trước giờ em chưa từng thấy vui sao?”
Tôi cứng họng.
Hắn nghiêm túc: “Thế trước giờ em cảm thấy thế nào?”
“Tôi…”
Chuyện mất mặt như vậy, làm sao nói nổi đây?
13.
“Em nói đi, chuyện này với anh rất quan trọng.”
Tôi thở dài một hơi, làm ra vẻ như sắp liều mạng: “Đêm đầu tiên anh bị trúng thuốc, em chỉ cảm thấy đau. Đêm thứ hai em bị trúng thuốc, đầu óc mơ hồ, chỉ thấy nóng và khát nước…”
Ánh mắt hắn tối lại: “Xin lỗi, tối nay anh sẽ để ý đến cảm nhận của em hơn.”
Mặt tôi đỏ bừng: “Không sao đâu, em không để tâm.”
“Không, cảm nhận của em rất quan trọng.”
Tim tôi khẽ run.