12
Trà trang bị bao vây kín kẽ, một con kiến cũng khó lòng lọt qua.
Tôi hoảng sợ chạy vào một quán bar, suýt chút nữa bật khóc, vội vàng gọi điện cho Camellia.
Chỉ mất đúng một giây, điện thoại đã được bắt máy.
Tôi vừa khóc vừa nói trong điện thoại: “Hu hu hu… Daddy, cứu con với! Con hình như bị người ta truy s/a/t rồi!”
Từ nay con sẽ không dỗi ba nữa. Ba bảo con đi xem mắt, con sẽ đi xem mắt. Con cũng không lừa ba mua trà nữa.
Camellia: “Địa chỉ.”
Vừa khóc tôi vừa gửi địa chỉ cho ông ấy, hoàn toàn không nhận ra giọng nói của Camellia và giọng của ba tôi hoàn toàn khác nhau.
Gửi xong địa chỉ một quán bar kín đáo, tôi khóa chặt cửa phòng riêng, tay run rẩy uống một ngụm rượu mạnh.
Nếu đây thật sự là vị hôn thê của Tần Tự đến đòi công đạo, tôi sẽ nói chính anh ta đã dụ dỗ tôi trước.
Thì sao chứ? Chính đàn ông nhà cô lăng nhăng bên ngoài, giờ lại chạy đến tìm tôi để xử lý?
Mà còn cần đến nhiều vệ sĩ như vậy sao?
Đang suy nghĩ lung tung, Camellia lại gọi đến.
Tôi bắt máy: “Daddy?”
“Mở cửa.”
Chỉ lúc này, tôi mới nhận ra qua lớp cửa phòng, không còn nghe thấy âm thanh ồn ào của quán bar nữa.
Ai khiến cả quán bar câm lặng như tờ vậy?
Trong sự im lặng kỳ lạ này, chỉ có giọng nói trầm thấp bên ngoài vang lên, ra lệnh cho tôi mở cửa.
Giọng nói này… không giống ba tôi.
Chưa kịp suy nghĩ thêm, tay tôi đã vô thức đặt lên tay nắm cửa.
Khẽ kéo ra.
Ngước mắt lên.
Tôi lập tức chìm vào đôi mắt đen sâu thẳm kia.
Ánh mắt của Tần Tự, như tàn lửa văng ra từ đám cháy, thiêu đốt tâm trí tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi muốn bỏ chạy.
Nhưng cổ tay lại bị siết chặt, không thể thoát.
Tần Tự khẽ nâng mí mắt, giọng nói trầm ổn nhưng từng từ từng chữ như gõ vào tim tôi:
“Lại muốn chạy?”
Anh ta kéo tôi vào phòng, cánh cửa sau lưng bị khóa chặt.
Tôi lập tức lùi về góc xa nhất, tức giận trừng mắt nhìn anh:
“Anh muốn làm gì? Ba tôi sắp đến rồi.”
Tần Tự cúi đầu, chậm rãi cười.
“Em đoán xem tôi định làm gì?”
Giọng nói trầm thấp mang theo hơi lạnh mơ hồ, ánh mắt đầy nguy hiểm, như dã thú nhìn chằm chằm con mồi.
Tràn đầy chiếm hữu.
Tôi hít sâu một hơi: “Ha… tôi nào dám đoán tâm tư của thiếu gia Tần.”
Anh ta hơi nheo mắt, cầm lấy ly rượu tôi vừa uống dở.
Lắc nhẹ.
Ngay trước mắt tôi, anh ta chậm rãi uống hết phần rượu còn lại.
Sau đó, từng bước từng bước tiến đến, ép tôi vào góc tường.
Dù có né sang bên nào, tôi cũng chạm vào một nơi vô cùng nguy hiểm trên người anh ta.
Tần Tự cúi xuống, khẽ nói bên tai tôi:
“Tôi muốn Giang tiểu thư chịu trách nhiệm với tôi.”
13
Hơi thở của anh ta phả lên mặt tôi, còn vương lại mùi rượu nhàn nhạt.
Tôi nuốt khan, nhà họ Tần cũng quá keo kiệt rồi đấy.
Chỉ một đêm hoang đường thôi mà, thật sự bắt tôi chịu trách nhiệm sao?
"Tiền không thành vấn đề, anh muốn bao nhiêu?"
Tần Tự bất chợt chớp mắt, như thể bất ngờ trước câu trả lời của tôi.
Đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy tôi, ngón tay chậm rãi xoa lên vành tai tôi.
“Không cần tiền, tôi muốn Giang An.”
Anh ta có vị hôn thê rồi mà còn làm trò này?
Nếu đến giờ tôi còn không hiểu ý tứ trong lời nói của anh ta thì đúng là ngốc thật.
Chân tôi mềm nhũn, tôi không thể phạm sai lầm nữa.
“Anh anh anh… đợi đã!”
Anh ta càng lúc càng tiến gần hơn, tôi hoảng loạn đến mức vội vàng buột miệng:
“Tôi có bạn trai rồi!”
Nhưng còn chưa kịp nói dứt câu, môi tôi đã bị anh ta ngậm lấy.
Nụ hôn trằn trọc quấn quýt, rồi lại như một hình phạt, cắn mạnh.
Đến khi buông tôi ra, anh ta thở dốc, giọng khàn đặc:
“Tôi không quan tâm.”
Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi nhẹ nhàng giúp tôi điều hòa hơi thở.
Một bên vỗ về, một bên chất vấn:
“Em chê tôi già, vậy em không chê hắn ta là gay à?”
Đồng tính thì động chạm gì đến anh chứ?!
Sao giọng anh ta nghe cứ như đang giận dữ vậy?
Người cần tức giận là tôi mới đúng!
Tôi lại bị hôn.
Anh ta giam cầm tôi trong không gian chật hẹp của mình, luôn là anh ta muốn gì làm nấy.
Uất ức bỗng chốc trào lên, tôi cắn môi sưng đỏ, giận dữ gằn từng chữ: