Khi ta tỉnh lại một lần nữa, ta đã không còn nhìn thấy gì nữa.
Ngày hôm đó, A Ngôn đã đâm một nhát vào ngực Cố Bùi Huyền.
Hắn không hề chống cự, chỉ liên tục nói rằng mình không biết gì.
Ta nói với sư huynh rằng ta muốn gặp Cố Bùi Huyền.
Sư huynh bảo ta không thể chịu nổi bất kỳ kích động nào nữa.
Nhưng ta đáp rằng ta nhất định phải gặp hắn.
Vậy là, Cố Bùi Huyền lê thân mình, quỳ xuống bên giường ta.
Hắn nói với ta, mãi đến khi trưởng thành mới biết gia tộc bên ngoại của mình chính là phủ Thừa tướng của nước Ngụy.
Mẫu thân của hắn không phải là ca kỹ, mà là một mật thám.
Bà không chỉ sinh ra hắn, mà còn là người đã hạ độc mẫu thân ta.
Khi biết sự thật, hắn đã trả thù cho ta, hắn đã diệt trừ toàn bộ gia tộc bên ngoại của mình trong một đêm, không để lại bất cứ ai.
Hắn nói hắn chưa từng động vào bất kỳ nữ nhân nào khác.
Hắn nói rằng ngọc bài của Lương Ánh Tuyết, cây bút ấy đều là đồ giả, tất cả chỉ để chọc giận ta.
Nghe xong, ta chỉ cảm thấy nực cười.
Người mà ta yêu suốt đời lại chính là hung thủ giết chết mẫu thân của ta.
Cuối cùng, ta hiểu tại sao từ sau khi cưới, hắn luôn tránh không động vào ta.
Hắn biết về độc trên người ta.
Hắn sợ ta sẽ mang thai.
Nhưng chẳng ai nói với hắn sao?
Dù ta không mang thai, ta cũng không sống được lâu.
Nước mắt ta như không thể ngừng rơi, chỉ thấy số phận thật trêu ngươi.
Tại sao ngày đó ta lại nuôi chút hy vọng mong manh, nghĩ rằng có thể gương vỡ lại lành?
“A Huyền, trả lại ngọc bài cho ta, rồi cùng ta hòa ly.
“Sau khi ta chết, ta cũng không muốn gặp lại ngươi.
“Hãy buông tha cho ta, có được không?”
Cố Bùi Huyền đứng dậy, ôm chặt lấy ta.
Ta cảm nhận được toàn thân hắn đang run rẩy, và nước mắt hắn nóng ấm trên cổ ta.
Ta nhẹ nhàng vỗ lên lưng hắn, nghe hắn nghẹn ngào nói: