Phụ thân ta là Đại tướng quân trấn quốc của Đại Yến, mẫu thân ta cũng xuất thân từ gia tộc võ tướng, là bậc nữ nhi kiên cường chẳng thua gì đấng nam nhi. Đáng tiếc, khi mẫu thân mang thai ta, cũng là lúc người rời xa cõi đời.
Muội muội của ta, Thẩm Tri Ngôn, là một hài nhi mà phụ thân nhặt được trên chiến trường.
Từ nhỏ muội đã thân thiết với ta, phụ thân thường bảo: “Mẹ con sợ con cô đơn, mà ta lại là một kẻ thô lỗ, nên mới phái tiểu thiên sứ A Ngôn đến làm muội muội của con.”
A Ngôn là muội muội tốt nhất.
Muội cùng ta lên Ngũ Nhã Sơn học tập.
Muội nói rằng rèn luyện võ công, liều mạng chỉ để có thể bảo vệ tỷ tỷ.
Những năm tháng ở Ngũ Nhã Sơn có lẽ là quãng thời gian ta vui vẻ nhất. Cố Bùi Huyền mỗi ngày đều đối xử với ta thật tốt, còn A Ngôn luôn ở bên cạnh.
Ta đã nghĩ rằng ngày tháng sẽ mãi trôi qua như vậy, và chờ đợi ngày trưởng thành để có thể gả cho Cố Bùi Huyền.
Ta nguyện cùng hắn bên nhau đời đời kiếp kiếp.
Chỉ là tuổi còn quá trẻ, nên mọi thứ đều tưởng chừng tốt đẹp.
Nhưng vào một buổi học, ta đột nhiên ngất xỉu, rồi được đưa về phủ tướng quân.
Cuối cùng, phụ thân đã nói cho ta biết sự thật.
Hóa ra mẫu thân từ sớm đã trúng độc.
Loại độc này biểu hiện rõ nhất là dễ thụ thai, nhưng chất độc sẽ truyền lại cho đứa trẻ trong bụng, và trong lúc sinh nở, người mẹ chắc chắn sẽ phát độc mà tử vong.
Nói cách khác, người trúng độc này không thể hưởng trọn niềm vui phu thê, tình cảm vợ chồng đành bỏ lại, một đời chỉ có thể sống đơn độc.
Nếu mang thai, người mẹ tất sẽ mất, còn đứa con, bất kể là nam hay nữ, sẽ nối tiếp truyền độc này đời đời không dứt.
Cha mẹ ta vì là những tướng lĩnh xuất sắc mà bị kẻ ác tâm hạ độc này, toan tính khiến dòng họ Thẩm tuyệt tử tuyệt tôn.
Nhưng không ngờ rằng mẫu thân lại lựa chọn sinh ra ta.
Mẫu thân từng nói: “Còn sống là còn hy vọng, con ta phải sống thì mới có cơ hội giải độc. Nhưng nếu khi nó vừa biết yêu mà thuốc giải chưa tìm được, hãy ngăn cản con bé. Trần gian tình ái đầy hiểm nguy, chi bằng Tri Tri của ta bớt một ngã rẽ khổ đau.”
Ta nhìn cha và muội muội, trong giây phút ấy, như nhìn thấy kết cục giữa ta và Cố Bùi Huyền.
“Nhưng… Cố Bùi Huyền rất yêu con, hắn không nỡ để con chết đâu. Mọi người tin hắn được không?”
Ta thật vô dụng, chỉ biết ngước nhìn người thân mà khóc.
Cha nhẹ nhàng vuốt mặt ta, nói: “Tri Tri đừng khóc nữa, cha sẽ nghĩ cách.”
Nhưng chưa đợi được đến ngày cha tìm ra cách, Cố gia đã bắt đầu ra tay với Cố Bùi Huyền, khi ấy đang nổi danh trên Ngũ Nhã Sơn.
Người cha lạnh lùng vô tình của hắn, dường như cuối cùng cũng nhận ra đứa con mà mình không xem trọng lại là thiên tài hiếm gặp trăm năm mới có một lần.