16.
Khi Thư Nhiên tức tối lao đến tìm tôi,tôi vừa ký xong hợp đồng bán nhà với bên mua.
Cô ta gầy đi trông thấy, sắc mặt xanh xao hốc hác.
Ánh mắt nhìn tôi đầy căm hận, gần như muốn thiêu đốt:
“Thư Hòa, sao cô lại có thể độc ác như vậy?”
Tôi nhướng mày, khẽ cười:
“Mới mấy hôm không gặp, nhìn cô tàn tạ thật đấy.”
Thư Nhiên trừng trừng nhìn tôi, bỗng lớn tiếng:
“Cô có đắc ý thì sao chứ?Dụ Hằng sẽ cưới tôi!Người anh ấy yêu bây giờ là tôi!Thư Hòa, cô mãi mãi chỉ là kẻ thua cuộc dưới tay tôi!”
Cô ta càng nổi điên, nụ cười trên môi tôi càng dịu dàng.
“Con gái trẻ thật đúng là ngây thơ đến đáng yêu.”“Trong đầu chỉ quanh quẩn vài chuyện yêu với đương,non nớt mà đáng thương.”
“Tôi lấy đi phần lớn tài sản của anh ta,tự do sống cuộc đời mình.”
“Còn cô? Một kẻ vừa bị công ty đuổi việc, nhân cách thì rách nát.”
“Tốt nhất nên nhanh chóng nghĩ cách moi thêm tiền từ Dụ Hằng đi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, từng chữ đều rõ ràng:
“Kẻo đến lúc anh ta chán rồi, cô sẽ chẳng còn chỗ nào để về.”
“Thư Hòa!”
Cô ta gào lên một tiếng, xông tới định tát tôi.Tay vừa vung lên đã bị tôi bắt gọn.
Tôi xoay người, tặng cô ta một cú tát như trời giáng.
Thư Nhiên ôm mặt, chật vật lùi lại, ánh mắt hằn học, đầy căm phẫn.
Tôi vẫn giữ nụ cười nhẹ tênh:
“Đừng đến làm phiền tôi nữa.”
“Cô đến một lần, tôi đánh một lần.”
17.
Tôi quay trở lại thị trấn nhỏ.Mua một căn nhà xinh xắn, rồi mở một tiệm sách nho nhỏ.
Những lúc rảnh rỗi thì đi dạo quanh phố, hoặc xách balo lên du lịch đôi ba nơi.Nghĩ bụng, chắc thêm hai năm nữa sẽ nuôi một chú chó con.
Ngày qua ngày, tôi sống rất vui vẻ.Không còn bận lòng tới những chuyện cũ đã qua.
Chỉ là đôi khi, vào những đêm khuya tỉnh giấc giữa mộng mị,tôi lại có cảm giác như đã sống qua một kiếp khác.
Những đêm từng khóc đến nghẹt thở,những khoảnh khắc từng tự hỏi liệu mình có xứng đáng để được yêu thương...
Tôi đã từng tin rằng,đó sẽ là nỗi đau khắc cốt ghi tâm,suốt đời không thể quên.
Tôi cũng từng không ít lần tự hỏi:Liệu mình có bao giờ thoát ra được cái vòng xoáy u ám đó không?
Thế nhưng đến giờ…tôi lại chẳng còn nhớ rõ mình từng buồn đến mức nào nữa.
Giờ tôi mới thực sự hiểu:
Khi rơi vào bóng tối,người duy nhất có thể cứu được bạn,vĩnh viễn… chỉ là chính bạn mà thôi.
Và tôi đã vượt qua rồi.
Thật tốt biết bao.
18.
Lần gặp lại Dụ Hằng là vào nửa năm sau.
Anh ta đứng dưới gốc cây hoè trước nhà tôi,cứng đờ như một bức tượng đá,không nhúc nhích, không nói gì.
Thấy tôi bước đến, anh ta gượng cười, nhẹ giọng gọi:
“Tiểu Hòa.”
Tôi hỏi thẳng:“Anh đến đây làm gì?”
“Tiểu Hòa… anh thật sự rất nhớ em.”Giọng Dụ Hằng khản đặc:“Anh xin em… đừng bỏ rơi anh.”
Tôi hơi khựng lại, nhìn vào mắt anh ta.Mới phát hiện bên trong đó ngập tràn cố chấp và bám víu,nồng đến mức khiến tôi nghẹt thở.
Tôi vô thức lùi lại một bước:
“Tại sao anh không chịu buông tha cho tôi?”
Trong mắt anh ta ánh lên một tia đau đớn:
“Tiểu Hòa, đừng nói với anh như thế…”“Anh chỉ là quá nhớ em.Anh chỉ muốn được nhìn thấy em, vậy thôi.Anh xin em mà.”
Sau đó, anh ta bắt đầu ngày nào cũng đứng dưới lầu đợi tôi.Không cần biết tôi có muốn hay không.Thứ duy nhất anh ta kiên trì làm, là gây thêm phiền phức cho tôi—rồi tự cảm động vì sự cố chấp của chính mình.
Một tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Thư Nhiên.
“Cô đã ly hôn với anh ấy rồi, tại sao còn dây dưa không dứt?”
Tôi lạnh nhạt đáp:
“Tốt nhất là cô đến mà đưa anh ta đi,đỡ phải để anh ta đứng đây chướng mắt tôi.”
Tôi không để tâm đến tiếng chửi rủa của Thư Nhiên,thẳng tay cúp máy.
Tôi xuống lầu, dừng lại trước mặt Dụ Hằng.
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt cầu khẩn, giọng dỗ dành:
“Tiểu Hòa, em định đi đâu? Anh đưa em đi nhé.”
“Từ bỏ đi. Đừng làm những chuyện vô nghĩa nữa.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta, giọng điệu cũng rất nhẹ nhàng:
“Mười ba năm bên nhau, anh hiểu tôi mà.”
“Một khi tôi đã quyết định,tôi sẽ không bao giờ quay đầu lại.”
Sắc mặt Dụ Hằng trắng bệch,anh ta vội vàng túm lấy tay áo tôi:
“Tiểu Hòa, anh xin em… đừng nói như vậy—”
Tôi cắt ngang lời anh ta:
“Á Hằng, chúng ta không thể quay lại được nữa.”
“Kể từ khoảnh khắc anh lừa dối tôi, phản bội tôi để đến bên người khác,tình cảm giữa chúng ta… đã đi đến hồi kết rồi.”
“Dù anh có đứng đây thêm bao nhiêu ngày nữa,chúng ta cũng không còn đường lui.”
19.
Từ hôm đó trở đi, Dụ Hằng không còn đến làm phiền tôi nữa.
Nhưng thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe vài tin tức liên quan đến anh ta.
Ví dụ như—công ty của anh ta vì lỗi sản phẩm mà phải bồi thường một khoản lớn.Tai nạn xảy ra liên tiếp khiến danh tiếng sụp đổ,cả công ty dần tuột dốc không phanh.
Thư Nhiên thì cứ bám lấy anh ta không rời,thế nhưng mãi vẫn không có được thứ mà cô ta muốn.
Tư Tư cười sảng khoái qua điện thoại:
“Cho tao nói thật nhé—đúng là báo ứng đến không trượt phát nào!”
“Hoà bảo bối, mày biết gọi đó là gì không?”
Tôi phụ hoạ theo:“Là gì cơ?”