6.
Sở dĩ tôi gọi đó là “dây dưa”,là bởi Chu Tình chưa từng đường hoàng theo đuổi, cũng chẳng phải vụng trộm quyến rũ.
Cô ta luôn biết cách tạo ra những “sự cố tình cờ”, rồi lại làm bộ vô tội đến trước mặt tôi, ra vẻ giải thích.
Tôi và cô ta là bạn cùng phòng ký túc.Còn tôi với Kỷ Tùng thì lúc nào cũng dính nhau như hình với bóng.Toàn viện đều biết rõ chúng tôi là một đôi.
Ấy vậy mà Chu Tình vẫn luôn có bản lĩnh “tình cờ” tạo nên những kịch bản đặc biệt với Kỷ Tùng.
Ví dụ như buổi dã ngoại hôm ấy, cô ta đạp xe đạp công cộng, thế nào lại đâm thẳng vào xe đạp của Kỷ Tùng.Ngã đến mức tay chân bầm tím, trán còn chảy máu.Kỷ Tùng đành đưa cô ta đến bệnh viện.Sau đó, Chu Tình lại kéo tay tôi, giọng run run:“Trần Trần, cậu đừng hiểu lầm nhé, chỉ là đi viện thôi, giữa tớ với anh ấy thật sự không có gì.”
Hoặc như lần chúng tôi cùng nhau tham gia một hoạt động sinh viên, vốn đã đăng ký theo cặp.Chu Tình lại báo danh làm tình nguyện viên hỗ trợ.Trong lúc chuẩn bị, cô ta “lỡ tay” làm đổ cốc trà sữa mà Kỷ Tùng mua cho tôi, khiến tài liệu hoạt động ướt hết.Rồi lại tự đề xuất in lại, lôi kéo Kỷ Tùng đi cùng tới cửa hàng in ấn.Khi quay về, lại giả bộ áy náy nói với tôi:“Trần Trần, chỉ là in lại tài liệu thôi, cậu đừng nghĩ nhiều.”
7.
Lúc đầu, Kỷ Tùng còn tỏ ra chán ghét, thường xuyên than phiền với tôi về Chu Tình.Anh nói cô ta là kiểu con gái đáng ghét nhất mà anh từng gặp.
Thế nhưng, mấy lần “sự cố” trôi qua, anh dần thay đổi.
Khi mua đồ cho tôi, anh bắt đầu mua thêm một phần:“Cái cô bạn nghèo cùng phòng Chu Tình của em ấy, sống túng thiếu quá, cho cô ta một chút.”
Sau này, anh gọi cô ta là “Tình Tình”, còn Chu Tình thì ngọt ngào gọi anh là “A Tùng”.
Đến ngày sinh nhật năm nhất của tôi, giữa bữa tiệc, Kỷ Tùng lại khoác vai Chu Tình, trước mặt tất cả mọi người mà nói:“Từ nay về sau, tớ với Trần Trần đều có thêm Tình Tình làm em gái.”
Chu Tình cười rạng rỡ, giọng trong trẻo:“Em gái gì chứ, gọi là anh em kết nghĩa thì hơn!”
Rồi câu cửa miệng quen thuộc lại vang lên:“Trần Trần, cậu đừng hiểu lầm, chỉ là kết nghĩa thôi mà.”
Nhưng sau một thời gian làm “anh em”, Kỷ Tùng đột nhiên nói với tôi rằng,“Thực ra, tình cảm anh dành cho em xưa nay không phải là tình yêu nam nữ.”
Chúng tôi chia tay.Sau đó, Kỷ Tùng và Chu Tình bắt đầu một mối tình ồn ào, rầm rộ khắp trường.
Cuối cùng, mối quan hệ ấy kết thúc khi Chu Tình theo giáo sư hướng dẫn ra nước ngoài.
Ông nội nhà họ Kỷ nổi giận, quất roi khiến anh toàn thân thương tích.
Kỷ Tùng kéo lê thân thể đầy vết thương, quỳ trước cửa nhà tôi suốt một đêm.Trời mưa xối xả, máu từ vết thương rịn ra loang trên nền đất.
Trong cơn hôn mê ở bệnh viện, anh ta không ngừng gọi tên tôi, khẩn thiết cầu xin tha thứ.
Mẹ tôi ôm vai, khuyên nhủ:“Trần Trần, đàn ông ai mà chẳng có lúc hồ đồ. Đừng vì thế mà đoạn tuyệt.”
Còn cha tôi thì mặt mày sầm sì, trách tôi không hiểu chuyện:“Nó quỳ ngoài cửa cả đêm, bị mưa dầm đến nỗi nhập viện, con cũng không mở cửa, đúng là bất hiếu vô tình.”
Rốt cuộc, tôi vẫn không nỡ buông bỏ tình cảm từ thuở bé thơ.Theo sự sắp đặt của cha mẹ, tôi và anh lại đính hôn.
Nhưng không ngờ, giờ đây Chu Tình trở lại.Và họ lại một lần nữa, muốn ngay trước mắt tôi tái diễn trò dây dưa năm xưa.
8.
Chị Chương chọn một nhà hàng phong cách trà chiều thanh đạm, trang nhã.
Nửa tháng không gặp, cả hai chúng tôi đều bị “chuyện mới” cuốn vào.Nhưng dáng vẻ lại khác nhau một trời một vực: chị thì quầng thâm mắt rõ rệt, tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch.Còn tôi vẫn bình thản, mặc chiếc váy len cashmere màu dịu nhẹ, trên cổ còn cẩn thận phối thêm một sợi dây chuyền trắng tinh khôi.
Ăn một miếng bánh ngọt xong, tôi thuận tay nuốt viên thuốc bổ dưỡng.Cuối cùng, chị Chương không kìm nổi, buột miệng hỏi:
“Tiểu Trần, chẳng lẽ hôm bữa tôi nghe nhầm? Tiểu Kỷ ngoại tình, chuyện đó là giả phải không…”
Tôi khẽ lắc đầu:“Không nghe nhầm đâu.”
Chị trố mắt, không tài nào hiểu nổi:“Thế thì tôi càng không hiểu. Tôi đây chỉ hận không thể lập tức phá bỏ cái thai này, thế mà em thì sao? Đã thành ra thế rồi, em vẫn định sinh con cho gã đàn ông bẩn thỉu đó sao?”
Tôi mỉm cười bình thản, đặt tay lên mu bàn tay chị, dịu giọng hỏi ngược lại:
“Chị Chương, bao nhiêu năm quen biết, nhìn cách em làm việc, chị từng thấy em làm điều gì mà chưa chuẩn bị trước chưa?”
Trong khi ánh mắt chị vẫn đang dò xét, tôi lấy ra tờ thỏa thuận hôn nhân trước khi cưới mà nhà họ Kỷ đã ký với tôi.
9.
Trong thỏa thuận hôn nhân, có một điều khoản rất rõ ràng:nếu một bên ngoại tình, toàn bộ tài sản của kẻ phản bội sẽ thuộc về con cái.
Chị Chương nghe xong thì mắt sáng lên, giọng đầy thán phục:“Quả nhiên nhà giàu lâu đời có khác, chúng tôi chỉ là phú nhị đại mới nổi, nghĩ nát óc cũng chẳng nghĩ ra cách hay thế này.”