5.
Ra khỏi trướng của Thẩm Hạc Quy, trong lòng ta chỉ nghĩ đến làm cách nào nhanh gọn dứt khoát, hủy bỏ chuyện hôn nhân.
Dù gì cũng chỉ là lời bông đùa của Lâm Quý phi, hoàng đế chưa từng hạ chỉ ban hôn.
Nhưng Lâm Quý phi đã không ít lần ngầm tìm đến ta, trong lời nói hoàn toàn xem ta như con dâu chưa qua cửa.
Thậm chí, nàng nhiều lần ban tặng trang sức trân quý, tỏ rõ sự yêu mến.
Phiền phức hơn cả là vì lời bông đùa của nàng, mọi người bên ngoài đều mặc định ta sẽ gả cho Thẩm Chiếu Lâm.
Giờ thì nhà nào dám cưới ta nữa đây?
Thật đúng là một rắc rối lớn.
Đang mải suy nghĩ, ta không để ý đường đi, liền va phải một người.
Miệng vội vàng xin lỗi, ngẩng đầu lên lại chạm ngay phải đôi mắt đang đầy phẫn nộ của Thẩm Chiếu Lâm.
Ta bất giác lùi lại hai bước.
Thẩm Chiếu Lâm nhếch môi, cười lạnh:
“Sao không tiếp tục trốn nữa?”
Lời nói ra cứ như thể ta thực sự đã làm điều gì mờ ám.
Ngại thân phận của hắn, ta không tiện trở mặt, chỉ qua loa hành lễ, nhạt nhẽo thưa:
“Thần nữ xin ra mắt điện hạ. Đúng sai phải trái, rồi sẽ có lúc sáng tỏ.”
“Điện hạ? Ngươi gọi ta là điện hạ?”
Thẩm Chiếu Lâm bước lên từng bước, ánh mắt sắc lạnh đầy khó chịu.
Hắn chẳng bận tâm đến lời ta nói, chỉ để ý đến cách xưng hô của ta.
Do lời đùa của Lâm Quý phi mà trước đây ta vẫn gọi Thẩm Chiếu Lâm là “Lâm ca ca.”
Chỉ khi có mặt người ngoài, ta mới gọi hắn là Tam hoàng tử hoặc điện hạ.
Có lẽ vì hắn đã quen nghe cách gọi cũ, nên khi ta đột ngột thay đổi, hắn tỏ ra không quen.
Ta đành hạ mình nói:
“Trước đây là thần nữ không hiểu chuyện. Từ nay trở đi sẽ không làm càn nữa.”
Hắn cười lạnh nhạt, ánh mắt vẫn sắc như dao:
“Rõ ràng là ngươi sai trước, còn giở trò gì nữa?”
Rồi tiếp lời, hắn gặng hỏi:
“Ngươi còn chưa nói, vì sao lại ở trong trướng của hoàng thúc?”
Ta cố giữ bình tĩnh đáp:
“Chuyện riêng, không phiền điện hạ bận tâm.”
Nói xong, ta xoay người định đi.
Bất ngờ, hắn chộp lấy cổ tay ta, giữ chặt.
“Nếu đã trở về, sao không cùng ta đến xin lỗi Vãn Dung?”
Cú kéo bất ngờ khiến ta lảo đảo, suýt ngã xuống, phần vì chưa lành chỗ chân bị trẹo.
Thẩm Chiếu Lâm có vẻ bị bất ngờ, nhưng sau khi đỡ ta đứng vững, giọng hắn vẫn lạnh tanh:
“Đã làm bộ yếu đuối thì cũng nên ra dáng chút.
Suốt ngày chạy nhảy không ngừng, chẳng được dịu dàng như Vãn Dung, thế mà lại dễ ngã vậy sao?”
Đúng đúng, chỉ có Lâm Vãn Dung của ngươi là dịu dàng, nhã nhặn, đáng được bảo vệ nhất.
Xin ngươi nhanh chóng quay về bên nàng ta đi, đừng quấy rầy ta nữa!
Dĩ nhiên, những lời này ta chỉ dám nghĩ chứ không dám nói ra.
Ta rút tay lại, lạnh lùng đáp:
“Ta đã nói ta không làm sai. Nếu điện hạ nhất định muốn trách phạt, vậy cứ đưa ra chứng cứ rõ ràng.”
Nói xong, ta tập tễnh bước đi.
Đúng lúc ấy, giọng nói của Thẩm Hạc Quy vang lên từ phía sau.
Hắn bước đến với dáng vẻ ung dung, không có chút nào bối rối vì lời nói dối bị vạch trần, trái lại vẫn phong độ như thường.
“Thôi cô nương đang bị thương, bản vương nên tiễn cô nương một đoạn.”
Hắn không hề tỏ ra xấu hổ, mà còn nói những lời như thể chuyện trong trướng vừa rồi chưa từng xảy ra.
Thẩm Chiếu Lâm lúc này mới nhận ra ta thật sự bị thương, giọng cứng nhắc hỏi:
“Sao bị thương mà không nói? Để ta dẫn ngươi đến gặp ngự y.”
Thẩm Hạc Quy chậm rãi lên tiếng:
“Bản vương đã nắn lại khớp cho Thôi cô nương, chỉ cần tĩnh dưỡng là được.
Ngược lại, bản vương có chuyện muốn nói với ngươi.”
Ánh mắt Thẩm Chiếu Lâm lướt qua hai người bọn ta, cuối cùng đứng im tại chỗ.
Còn ta, được người của Thẩm Hạc Quy đưa trở về trướng của mình.
6.