4
Nửa tháng sau là đến tết Hàn Thực, mẫu thân nhờ thuyền buôn gửi đến một ít bột nếp từ Hoài Nam.
Ta cố ý dậy sớm, xếp gọn mấy chiếc thanh đoàn vừa hấp chín vào hộp đựng có hoa văn hoa sen quấn cành.
Lớp vỏ nếp bao lấy nhân đậu đỏ, trên đĩa sứ ánh lên làn nước long lanh.
Ngoài bậc thềm vương phủ, từng cánh hải đường đang rơi xuống. Ta lần lượt đem điểm tâm đến từng phòng.
Ta không giống tiểu thư nhà quyền quý, giỏi đàn cầm cờ vây, hay tinh thông thi họa.
Chỉ biết cúi đầu cười gượng, dựa vào chút khôn khéo học được nơi phố chợ để lấy lòng người khác.
Những năm sống nương nhờ vương phủ, người trong phủ đều quen với những tâm ý nhỏ nhặt mà ta gửi gắm vào mỗi mùa lễ tết.
Chỉ trừ một người.
Ta nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định giữ đủ lễ nghĩa, cố tình đi đường vòng để tránh khiến người ta sinh nghi.
Khi đến án thư của Ngụy Tương Thời, hắn đang cầm bút phê duyệt văn thư.
Hương mực quyện cùng mùi ngải xông phảng phất quanh căn phòng.
Thấy ta đến, tay hắn khựng lại một thoáng, nhưng không hề ngẩng đầu.
Tâm trí sáng suốt rồi, nhìn người nhìn việc càng tinh tường hơn.
Hồi tưởng lại, Ngụy Tương Thời xưa nay vẫn đối xử với ta như vậy.
Nói là xa cách thì còn thiếu chút phần, mà thân thiết thì cũng chẳng đủ trọn vẹn, khiến người ngoài khó lòng bắt bẻ.
Ta vừa đặt hộp điểm tâm xuống, liền trông thấy bên cạnh nghiên mực có đặt một quả cầu vàng được thêu rất vụng về.
Đúng lúc đó, hắn nhấc tay lấy chặn giấy, ống tay áo rộng vô tình quét đổ đĩa sứ.
Viên thanh đoàn xanh ngọc rơi xuống, lấm lem bùn đất, lăn lông lốc trên nền đất, trông vô cùng chật vật.
Ngụy Tương Thời nhíu mày, giọng mang theo độ áy náy vừa vặn: "A Đường muội muội, xin lỗi."
Ta cụp mắt, nhìn sang ống tay áo còn lại của hắn, nằm cách mặt bàn chừng nửa cánh tay, chợt hiểu ra.
Thì ra hắn không phải không thích túi thơm, mà là không thích ta.
Ta nhớ có năm từng nài nỉ bà vú trong phủ dạy ta thêu túi thơm.
Khi đem tặng hắn, Ngụy Tương Thời cúi mắt nhìn thoáng qua, không từ chối thẳng, chỉ nói: "A Đường muội muội thêu tay rất tốt, chỉ là sợi kim tuyến trong túi thơm này, với ta mà nói hơi chói mắt."
Hồi ấy ta đâu hiểu hàm ý trong câu nói đó, chỉ nghĩ là mình chọn sai màu.
Giờ nghĩ lại mới rõ, thật ra là ta chọn sai người.
Không biết từ khi nào Ngụy Huỳnh đã đứng ở cửa, dựa khẽ vào khung cửa, lấy khăn che miệng cười nhẹ: "A Đường tỷ tỷ thêu tay thế này, vẫn chưa đủ xứng với vương phủ đâu…"
Điều nàng muốn nói thật ra là: Một nữ nhi thương nhân nho nhỏ, sao xứng để gả vào thế gia có tước vị truyền thừa như phủ Nhân Thân vương?
Lạ là, ta lại chẳng thấy tức giận gì nhiều.
Chỉ yên lặng ngồi xuống nhặt thanh đoàn, đầu ngón tay lạnh buốt.
"Không sao, hôm khác ta làm lại cái mới."
Ngụy Huỳnh tiễn ta ra cửa, khóe môi vẫn mang nụ cười lạnh: "Đã bảo rồi, đừng làm những chuyện vô ích. Toàn là vài trò nhỏ lấy lòng người, chỉ khiến ca ca ta mất tập trung phê công văn."
Ta mỉm cười, giọng không lớn không nhỏ: "Hôm nay là A Đường đường đột, sau này sẽ không đến thư phòng của Tùng Kha ca ca nữa."
Vừa dứt lời, ngón tay Ngụy Tương Thời bỗng siết chặt.
Gần đến giờ cơm trưa, ta lại làm thêm ít thanh đoàn.
Tiểu nha hoàn giúp ta đem đến hoa sảnh, còn nói: "Tiểu thư nhà nô tỳ bảo, thấy mấy đệ đệ sáng nay ăn vui vẻ nên lại xuống bếp làm thêm chút nữa."
Các đệ đệ của nhị phòng và tam phòng đều rất thích, Ngụy Cảnh kéo tay áo ta, đong đưa không ngừng: "A Đường tỷ tỷ, tỷ thật tốt quá!"
Vương gia mỉm cười nói: "A Đường có lòng rồi."
Động tác nhai của Ngụy Tương Thời chợt khựng lại, gương mặt thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng.
Xem ra, hắn cho rằng những thanh đoàn ấy là ta làm riêng cho hắn.
5
Chiều tà, mưa phùn lại rơi.
Ta chỉ đành men theo hành lang mà tản bộ.
Khi đi đến gần kho Tây Uyển, ta vừa hay bắt gặp mấy tiểu sai đang loay hoay như kiến bò chảo nóng ngoài cửa.
Chỉ thấy quản gia đang thở dài thườn thượt trước mấy cuộn Thục cẩm đã mốc.
Thì ra mưa dầm suốt mấy ngày khiến mấy cuộn Thục cẩm hảo hạng trong kho bị ẩm, nổi mốc loang lổ.
"Giờ phải làm sao đây? Những cuộn vải này vốn để đưa tiến cung mà…" quản gia sốt ruột đến mức hai tay xoa không ngừng.
Ta bước lại gần, cẩn thận xem xét màu sắc cùng vị trí các vết mốc, rồi cúi xuống ngửi thử, trong lòng khẽ động.
Ta từ năm lên năm tuổi đã theo phụ thân bôn ba buôn bán, chút chuyện vặt thế này vẫn có thể xoay xở được.
"Có thể cho ta xem sổ nhập kho của mấy cuộn Thục cẩm này một chút được không?"
Quản gia do dự một thoáng rồi vẫn đưa cho ta.
Ta như đã quen thuộc từ lâu, nhanh chóng lật tìm đến mục ghi chép mấy cuộn Thục cẩm.