16
Sau khi hồi kinh, lễ cập kê của ta được tổ chức long trọng tại Vương phủ.
Lụa đỏ bay phấp phới, lễ nhạc du dương vang khắp đại đường.
Ta vận váy áo tường vân màu phấn tím, đầu cài trân châu bộ bộ dao, tựa như đóa hoa kiều diễm nhất giữa mùa xuân.
Trong đám đông, luôn có một ánh mắt dõi theo từng bước chân của ta.
Khi Vương gia nhắc lại trước mặt mọi người về ân tình giữa nhà họ Nguyễn và Vương phủ.
Năm xưa, khi người còn là hoàng tử không được sủng ái, từng bị thích khách truy sát trọng thương bên bờ sông. Thuyền buôn của phụ thân ta đúng lúc neo đậu tại đó, lập tức ra tay cứu giúp, mời danh y chữa trị, lại âm thầm phái tử sĩ hộ tống, giúp Vương gia thoát khỏi truy sát.
Lại kể đến mười mấy năm sau, ta đã giống như phụ thân, dũng cảm vô úy, lại một lần nữa giúp người thoát khỏi hiểm cảnh.
Khi người long trọng trao vào tay ta ngọc bài khắc hai chữ "Nghĩa nữ", toàn trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy.
Ngay giây khắc ấy, chỉ có viền mắt của một người … đỏ hoe.
17
Sau khi lễ cập kê dần tan, tiếng huyên náo cũng lặng xuống, ta một mình dạo bước dọc hành lang quanh co.
"A Đường muội muội…"
Một tiếng gọi khẽ vang lên phía sau, mang theo sự dịu dàng dè dặt mà ta chưa từng nghe qua.
Ta nghiêng người, cúi mình hành lễ, động tác khuôn mẫu như được các ma ma nghi lễ huấn luyện nhiều năm:
"Ca ca."
Ngụy Tương Thời tựa hồ bị sự cung kính cố ý ấy của ta làm nghẹn lại.
Hắn bước vòng lên trước mặt ta rồi đứng yên, đôi mắt xưa kia luôn chứa đầy xa cách và hàm ý chán ghét, giờ phút này lại tựa như đẫm nước, mang theo ánh nhìn nóng bỏng như muốn nhìn thấu tận đáy lòng ta.
"Hôm ấy…" Yết hầu hắn khẽ chuyển động, giọng hạ thấp gần như thì thầm, "…cảm ơn muội đã cứu phụ thân ta."
Ta ngẩng mắt, ánh nhìn điềm tĩnh dừng lại nơi đường viền môi đang mím chặt của hắn.
Khóe môi ta cong lên một nét cười nhạt nhẽo, khách sáo đến lạnh lẽo:
"Ca ca nói quá lời rồi. Vương gia là nghĩa phụ của A Đường, ra tay tương trợ là bổn phận của A Đường."
Đồng tử Ngụy Tương Thời đột ngột co lại, như thể bị xưng hô xa lạ lẫm ấy đâm vào lòng.
Hắn theo bản năng vươn tay, dường như muốn chạm vào tay áo ta, nhưng đầu ngón tay chỉ dừng lại cách đó một tấc, khựng lại giữa không trung.
"Chuyện trước kia…" Hắn mở miệng khó khăn, giọng khàn khàn, "Ta muốn nói một lời xin lỗi."
Ta nhẹ nhàng lắc đầu.
Ánh mắt lướt qua bờ vai rộng của hắn, rơi vào thân ảnh y phục nguyệt bạch đang do dự đứng cạnh giả sơn nơi xa.
Lâm Thu Nguyệt đang thấp thỏm ngó về phía này, tay siết lấy khăn tay, ánh mắt vừa u oán vừa tủi thân.
"Mọi chuyện đã qua rồi."
Giọng ta bình thản, chẳng mang theo chút dao động.
"Năm đó A Đường tuổi còn nhỏ, chẳng hiểu lễ nghi khuôn phép, đã gây không ít phiền phức cho ca ca, khiến huynh bận lòng."
Ngụy Tương Thời như muốn lên tiếng phủ nhận, bàn tay vẫn lơ lửng giữa không trung cuối cùng cũng nhịn không được mà vươn tới, muốn nắm lấy tay áo ta.
"Không, A Đường, ta…"
"Ca ca!"
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay hắn sắp chạm vào vạt áo, ta khẽ lùi nửa bước, không để lại dấu vết.
Khoảng cách giữa cả hai, hoàn toàn bị kéo giãn.
Giọng nói của ta vẫn ôn hòa, nhưng trong đó đã thêm mấy phần xa cách:
"Thu Nguyệt cô nương đợi lâu rồi."
Ta giơ tay chỉ về hướng giả sơn, nơi Lâm Thu Nguyệt đang đứng xoắn lấy khăn tay, ánh mắt mang theo sự ủy khuất và bất an nhìn về phía này.
"Hôm nay là lễ cập kê của A Đường, nghĩa phụ và nghĩa mẫu còn nhiều điều căn dặn, A Đường xin phép không quấy rầy nữa."
Dứt lời, ta lại lần nữa cúi người hành lễ, lễ nghi chu toàn đến không thể bắt bẻ.
Ánh mắt chỉ dừng thoáng qua khuôn mặt trắng bệch như mất máu của hắn, rồi rời đi.
Ta đứng thẳng dậy, không nhìn hắn lấy một lần nữa.