Phần 4: Âm mưu lộ diện
Đêm nay, ánh trăng nhợt nhạt phủ lên Yến Kinh một lớp sương mờ lạnh giá. Triệu Tụy ngồi trước án thư, ánh mắt nàng chăm chú vào từng dòng chữ trên tờ giấy vừa nhận được từ người hầu trung tín. Những dòng chữ như ngọn lửa cháy âm ỉ, tố cáo một âm mưu đang được Triệu Khánh Ninh bí mật thực hiện.
“Hoàng muội, quả nhiên vẫn không từ bỏ.”Nàng khẽ nhếch môi cười lạnh. Những ký ức đau đớn từ kiếp trước ùa về, nhắc nhở nàng rằng, kẻ đứng sau mọi đau khổ của nàng không ai khác ngoài người muội muội tưởng như hiền lành kia. Lần này, nàng sẽ không để những âm mưu đen tối đó làm hại mình nữa.
Sáng hôm sau, Triệu Tụy quyết định đến thăm hoàng cung, lấy cớ hỏi thăm sức khỏe của mẫu thân, hoàng hậu. Trong buổi trò chuyện, nàng cố ý nhắc đến Triệu Khánh Ninh, ánh mắt như vô tình nhưng thật ra đang quan sát phản ứng của những người xung quanh.
"Hoàng muội gần đây khỏe chứ? Muội ấy thật may mắn khi được bệ hạ sủng ái," nàng cười nhẹ, giọng điệu dịu dàng.
Hoàng hậu thoáng chững lại, rồi cười đáp lời:"Khánh Ninh vẫn ổn, con không cần bận tâm. Dù sao, nó cũng là muội muội của con."
Triệu Tụy cười nhạt, không nói thêm. Nàng biết hoàng hậu đã nhận ra điều gì đó, nhưng bà vẫn chọn cách né tránh. Tuy nhiên, nàng không quan tâm, bởi nàng đã có kế hoạch cho riêng mình.
Tối hôm đó, nàng lặng lẽ triệu tập người hầu trung tín nhất, giao nhiệm vụ theo dõi sát mọi động thái của Triệu Khánh Ninh. Ký ức từ kiếp trước đã tiết lộ rằng, Triệu Khánh Ninh sẽ lợi dụng Bích – cung nữ thân cận của nàng – để gieo rắc những tin đồn sai lệch, làm mất danh dự của nàng trước mặt triều đình.
Vài ngày sau, một tin đồn bắt đầu lan truyền trong cung. Tin đồn rằng Triệu Tụy có quan hệ thân mật vượt mức với biểu ca, Cố Thừa Dục, nhanh chóng đến tai bệ hạ. Hoàng đế triệu nàng đến để tra hỏi.
"Triệu Tụy, trẫm nghe được vài lời không hay. Con có gì muốn giải thích không?" giọng của hoàng đế nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh nhìn nàng.
Triệu Tụy quỳ xuống, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào vua cha:"Phụ hoàng, tất cả những lời đồn đại đó đều là sai sự thật. Nếu phụ hoàng cho phép, nhi thần xin được tự mình tìm ra kẻ đứng sau mưu đồ này."
Hoàng đế trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu:"Được, trẫm cho con thời gian, nhưng nếu không làm rõ, con hãy tự gánh hậu quả."
Triệu Tụy cúi đầu cung kính:"Tạ ơn phụ hoàng, nhi thần sẽ không để người thất vọng."
Sau buổi diện kiến, nàng trở về phủ, lặng lẽ chuẩn bị cho kế hoạch phản đòn. Nàng lợi dụng mối quan hệ với các cung nữ trung thành để đưa ra những bằng chứng quan trọng. Những thư chỉ ghi lại cuộc trò chuyện bí mật của Triệu Khánh Ninh với Bích đã được nàng sao chép cẩn thận, sau đó âm thầm giao cho thái giám thân cận của bệ hạ.
Vài ngày sau, khi hoàng đế triệu kiến tất cả các bên liên quan, Triệu Khánh Ninh bị bắt quả tang với các bằng chứng không thể chối cãi. Hoàng đế tức giận, sắc mặt tái xanh, nhìn thẳng vào nàng:"Khánh Ninh! Ngươi đã dám bôi nhọ thanh danh của Triệu Tụy, lại còn mưu đồ chia rẽ cung nội. Ngươi nói xem, ta phải xử lý ngươi thế nào?"
Triệu Khánh Ninh quỳ rạp xuống đất, giọng nói run rẩy:"Phụ hoàng, nhi thần chỉ là bị người khác xúi giục… xin phụ hoàng tha tội!"
Nhưng lần này, Triệu Tụy không để lỡ cơ hội. Nàng bước lên, giọng nói đanh thép nhưng vẫn giữ sự lễ độ:"Phụ hoàng, nếu hôm nay không có bằng chứng rõ ràng, liệu nhi thần có thể tự minh oan? Hoàng muội không chỉ làm nhục thanh danh của nhi thần mà còn làm tổn hại thanh danh của hoàng gia. Mong phụ hoàng xét xử công minh."
Hoàng đế nhìn nàng, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng. Ông quay lại phía Triệu Khánh Ninh, hạ lệnh:"Khánh Ninh, từ nay ngươi bị giam lỏng trong cung. Không có lệnh của trẫm, không được rời khỏi."
Sau buổi diện kiến, Tạ Duẫn trở về phủ và thấy nàng đang ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn ra bầu trời đêm. Hắn bước tới, khẽ nói:"Điện hạ, ta không ngờ nàng lại có thể xoay chuyển cục diện nhanh đến vậy."
Triệu Tụy khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh ánh sáng của sự quyết tâm:"Duẫn lang, đây mới chỉ là bắt đầu. Kiếp này, ta sẽ không để ai có cơ hội hủy hoại cuộc sống của chúng ta nữa."
Hắn nhìn nàng hồi lâu, rồi khẽ gật đầu:"Ta tin nàng."
Phần 5: Phản công bằng ký ức kiếp trước