Một tuần sau, Diệp Lâm nhận được email thông báo kết quả xử lý từ phía nhà trường.
Về việc giáo viên L. của trường chúng tôi bị tố cáo vi phạm đạo đức nghề nghiệp, nhà trường đã tiếp nhận thông tin và thành lập tổ điều tra đặc biệt ngay trong thời gian đầu. Sau quá trình xác minh toàn diện, xin được công bố kết luận như sau:
Các cáo buộc về việc giáo viên L. vi phạm đạo đức nghề nghiệp là không có căn cứ. Mối quan hệ giữa L. và sinh viên X. được xác định là quan hệ cá nhân bình thường, và trong thời gian đó, giáo viên L. không hề dùng bất kỳ hình thức nào để tạo điều kiện thuận lợi trong học thuật cho sinh viên nói trên.
Tuy nhiên, xét đến mức độ ảnh hưởng tiêu cực của sự việc tới hình ảnh nhà trường và dư luận xã hội, sau khi thương lượng với giáo viên L., nhà trường quyết định chấm dứt hợp đồng giảng dạy với giáo viên này.
Đối với sinh viên X., vì có hành vi bịa đặt, vu khống giáo viên, trường quyết định đình chỉ học tạm thời để xem xét, và để đảm bảo quyền riêng tư, kết quả xử lý sau cùng sẽ không được công bố thêm.
...
Đọc xong email, Diệp Lâm quay sang nhìn Bạch Cẩm đang thong thả ăn sáng.
Anh cau mày, hỏi:
“Cậu… có gây áp lực cho trường không?”
Bạch Cẩm uống một ngụm sữa, không ngẩng đầu, hỏi lại:
“Anh có dùng học vị để uy hiếp cậu ta không?”
“Không.”
“Anh có lấy quỹ nghiên cứu tiêu xài riêng không?”
“Không.”
“Anh có cho cậu ta ưu ái học thuật gì không?”
“Càng không.”
“Vậy thì xong rồi.”
Bạch Cẩm buông thìa, nhìn anh, ánh mắt bình thản mà vững vàng.
“Thông báo này chỉ đang nói sự thật thôi. Anh chẳng làm sai gì cả. Chẳng qua là… bị người ta lợi dụng.”
“Anh đúng là đồ ngốc.”
Bạch Cẩm khẽ thở dài.
“Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn ngây thơ đến vậy?”
“Dù sao thì… chuyện này cũng ảnh hưởng không nhỏ.”
Diệp Lâm khẽ thở dài, giọng mang chút áy náy.
“Đúng vậy! Cho nên anh mới bị đuổi việc.”
Bạch Cẩm vừa nói vừa rút tờ khăn giấy lau vết dầu tưởng tượng trên tay, rồi đi vòng ra phía sau, cúi người xuống sát tai Diệp Lâm, thấp giọng:
“Giờ thì phải để tôi nuôi anh rồi.”
“Còn lâu!”
Diệp Lâm giật nhẹ tay, đứng dậy né ra một khoảng an toàn, nghiêm mặt:
“Tôi là tự nguyện xin nghỉ, không phải bị đuổi. Với lại… tôi có tiền, không cần cậu nuôi!”
Anh vừa nói vừa lúng túng tránh ánh mắt của Bạch Cẩm, dáng vẻ lúng túng đến đáng yêu.
“Vậy sao lúc trước nghiên cứu chung, chúng ta thường ngồi gần vậy, anh đâu có phản ứng gì.”
Bạch Cẩm giả vờ vô tội, nhướn mày.
“Chuyện đó khác. Còn cái câu ‘nuôi tôi’ — nghe kiểu gì cũng chẳng đứng đắn!”
“Ơ kìa, chẳng phải tôi đang mời anh đến công ty tôi làm việc sao? Ghế Giám đốc tài chính vẫn để trống chờ anh đấy.”
Giọng Bạch Cẩm nghiêm túc hẳn, ánh mắt cũng không còn cợt nhả.
“Tôi không nhận đâu.”
Diệp Lâm lập tức từ chối.
“Không sao, tôi cho người đào tạo anh lại từ đầu. Trước hết đến tổng công ty ở Kinh Hải học một năm, Giám đốc tài chính ở đó chuyên nghiệp lắm. Sau đó chuyển về đây, làm việc bên cạnh tôi.”
Bạch Cẩm nói với vẻ vô cùng thản nhiên, như thể đã sớm sắp xếp xong xuôi mọi thứ.
“Công ty này là tâm huyết của tôi, không thể giao đại cho người ngoài được. Anh xem, tôi bận đến mức ngày nào cũng ngồi đây trông chừng, chẳng lẽ anh không nên san sẻ với tôi một chút sao?”
Diệp Lâm bị ép đến không nói nên lời, chỉ có thể lùi một bước:
“Để tôi… nghĩ đã.”
“Được thôi, từ từ nghĩ.”
Bạch Cẩm cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy ý cười.
“Hôm nay không đến công ty nữa. Tôi đưa anh ra biển chơi. Xem như mừng anh… tái sinh.”
Anh mở tủ, lấy ra một bộ đồ trắng, vẫy tay gọi Diệp Lâm.
“Đây, mặc cái này đi.”
Diệp Lâm nhìn xuống bộ đồ trong tay, rồi lại nhìn bộ quần áo Bạch Cẩm đang mặc — y hệt kiểu dáng, chỉ khác mỗi màu.
Tim bỗng khựng lại một nhịp.
Không biết vì ánh nắng, hay vì ánh mắt người bên cạnh… vành tai anh lại âm ấm.
“Hay là… thôi không thay nữa nhỉ, bộ này của tôi cũng đâu có tệ.”
“Không được! Mặc vest ra biển thì khó chịu chết. Mau vào thay đi.”
Không còn cách nào, Diệp Lâm đành ôm bộ đồ trắng bước vào phòng thay đồ.
Sau lưng anh, Bạch Cẩm cười lén như đứa trẻ vừa làm được chuyện xấu.
...
Dưới bóng mát của chiếc ô che nắng, hai người cùng nhau uống nước trái cây, ngắm nhìn biển xanh cát trắng trải dài đến vô tận.
Diệp Lâm cầm điện thoại, không nhịn được mà mở một ứng dụng mạng xã hội trong nước.
Vụ việc nhà trường đúng là từng lên hot search trong thời gian ngắn, nhưng rất nhanh đã bị dìm xuống.
“Cậu… có nhờ người gỡ hot search đúng không?”
Anh hỏi một cách nhẹ bẫng, như thể chỉ là tò mò hỏi vu vơ.