Đến đêm thứ sáu, phu quân nhăn mặt lắc đầu mà nói:
“Chiêu Dung, đêm nay… ta có thể đến viện của nàng nghỉ ngơi chăng?”
Ta khẽ lắc đầu, mỉm cười nhét nàng Sương Giáng vào phòng hắn.
Đợi đến khi tất cả các nàng đều mang thai, ta mới phất tay áo, tiễn Hầu gia lên đường xuất chinh.
Một năm rưỡi sau.
Thiên mệnh chi nữ – Tô Uyển Nhi bụng mang dạ chửa, lệ lưng tròng nói:
“Gia, xin hãy hưu nàng ấy đi, thiếp sợ chủ mẫu không thể bao dung cho hài tử của chúng ta…”
Hầu gia vừa muốn gật đầu, thì đại môn Hầu phủ đột nhiên bật mở.
Tám tiểu oa nhi ùa ra như ong vỡ tổ, ôm chặt lấy chân hắn:
“Phụ thân!”
Hầu gia lập tức hóa đá tại chỗ.
Còn ta, đứng nơi bậc thềm, mỉm cười nhàn nhạt.
Muốn hưu ta?
Hỏi qua tám đứa nhỏ nhà ngươi đã.
……
Tám hài tử tranh nhau gọi “phụ thân”.
Sắc mặt của Tô Uyển Nhi – Thiên mệnh chi nữ kia – còn khó coi hơn cả cà tím chín mềm.
Nàng ta vạn phần không ngờ, mình khệ nệ bụng bầu vượt ngàn dặm về tới Trường An,
Chưa kịp lấy con đổi phận, thì trong phủ đã có sẵn tám đứa rồi!
“Này… không thể nào! Hầu gia thân thể khiếm khuyết, khó mà có con nối dõi…”
“Sao lại có thể sinh nhiều hài tử đến thế?!”
Lời vừa dứt, đám người vây xem trước cửa đồng loạt hít một hơi lạnh.
“Chả trách Hầu gia thành thân năm năm mà không có lấy một đứa nhỏ!”
“Trước kia còn tưởng là lỗi của phu nhân, dù gì Hầu gia cao lớn uy vũ, ai ngờ đâu…”
Nghe những lời bàn tán của mọi người, sắc mặt của Vi Hầu – Vi Duẫn – tối sầm lại.
Tô Uyển Nhi lúc ấy mới ý thức được bản thân đã nói lỡ miệng.
Vội vã đổi giọng, nước mắt lã chã:
“Gia… ý của thiếp là, phu nhân chẳng phải năm năm không sinh được con sao? Cớ sao người vừa rời phủ đã có tới tám đứa hài nhi như thế?”
Lời nói của nàng ta trong ngoài đều ám chỉ lũ trẻ kia lai lịch bất minh.
Trong lòng ta vui đến mức muốn vỗ tay hoan hỉ.
Hài tử tuy không phải do ta sinh, nhưng cũng chẳng phải ta nhặt từ đâu về a!
Chẳng ngờ, Vi Duẫn lại không phân rõ trắng đen, trừng mắt với ta quát lớn:
“Lục Chiêu Dung, vì tranh sủng mà nàng chuyện gì cũng dám làm sao!”
“Mấy đứa trẻ giả mạo kia nàng đem từ đâu về, mau mau đuổi đi! Uyển Nhi đang mang thai, ta lập nàng ấy làm chính thất thì có gì sai?”
Ta chẳng buồn tranh biện, chỉ vỗ tay nhè nhẹ, mỉm cười nói:
“Phu quân, xin mời nhìn cho rõ.”
Ngay khoảnh khắc kế tiếp, tám vị nữ tử nối đuôi nhau bước ra từ đại môn Hầu phủ, ai nấy dung nhan như hoa, phong tư mỹ lệ.
“Lập Xuân, thỉnh an gia.”
“Cốc Vũ, thỉnh an gia.”
“Tiểu Mãn, thỉnh an gia.”
……
Tô Uyển Nhi thân thể run lên, suýt chút nữa đứng không vững.
“Gia… gia, người chẳng phải từng nói trong phủ chỉ có một vị chính thê thôi sao?”
Vi Duẫn không hề đáp lại nàng.
Trí nhớ về những đêm hoan lạc từng đêm từng đêm ùa về như sóng.
Hắn trừng mắt, lộ rõ vẻ hoảng hốt:
“Sao các nàng ấy… còn ở đây?!”
Ta vươn tay chỉ vào tám đứa hài nhi kia.
“Ngày trước các nàng cùng Hầu gia ân ái một đêm xuân, kết quả đều mang thai huyết mạch của Hầu phủ.”
“Vì tình mẹ con gắn bó máu mủ, ta liền để các nàng lưu lại làm nhũ mẫu.”
Lời này vừa dứt, đám dân chúng vây xem trước cửa đồng loạt cất lời khen ta rộng lượng nhân đức.
Tám tỷ muội tiết khí cũng đồng thanh phụ họa, lời nào lời nấy nức tiếng tán dương.
Ta mỉm cười, ung dung đón nhận hết thảy.
Bảo ta không có tư tâm ư?
Nói đùa sao. Chỉ là… ta thật chẳng có hứng thú với vị trượng phu rẻ mạt này mà thôi.
Nhưng để lại tám nữ tử hoa nhường nguyệt thẹn thế này…
Liệu hắn còn có thể một lòng một dạ đặt hết tâm tư lên người Tô Uyển Nhi kia nữa chăng?
Sự tình đã đến nước này.
Vi Duẫn dù cho khiếp vía ngẩn ngơ, cuối cùng cũng chỉ đành chấp nhận.
Hắn ôm lấy đứa trẻ gần nhất.
Không khí lúc này có chút vi diệu, nhưng cũng lờ mờ lộ ra vài phần “phụ từ tử hiếu”.
Một màn này khiến Tô Uyển Nhi cảm thấy nguy cơ mãnh liệt.
Nàng ta xoa bụng bầu nhô cao, không cam lòng mà chạy tới trước mặt vài đứa trẻ còn lại.
Từng đứa, từng đứa, nàng ta đều cầm mặt lên soi xét từng nét để so với Vi Duẫn.
Tứ thiếu gia – mũi giống.
Ngũ thiếu gia – mắt giống.