02
Công ty sắp tiêu rồi.
Đó là suy nghĩ chung của tất cả nhân viên còn lại ở “Vân Khởi Công Nghệ”.
Một trong những người sáng lập, giám đốc kỹ thuật Kỷ Minh Huyền, mang theo hơn năm mươi nhân sự nòng cốt ở các bộ phận kỹ thuật và kinh doanh đồng loạt rời đi — với bất kỳ công ty khởi nghiệp nào, cũng đều là một cú đòn hủy diệt.
Bên trong văn phòng, ai cũng bất an, tiếng xì xầm bàn tán vang lên không dứt.
“Giờ tổng giám đốc Thẩm tính sao? Bộ phận kỹ thuật gần như bị vét sạch rồi.”
“Bên kinh doanh cũng đi hơn một nửa, hợp đồng quý sau biết làm sao bây giờ?”
“Tổng Kỷ ra tay ác quá rồi, đâu phải nghỉ việc — đây là muốn lấy mạng công ty luôn!”
Trợ lý của tôi, Tiểu Nhã — cô bé mới ra trường chưa bao lâu — đỏ hoe mắt, giọng nghẹn lại như sắp khóc:
“Chị Thanh… Chúng ta… chúng ta thật sự không trụ nổi nữa sao?”
Tôi vỗ nhẹ vai cô bé, không nói gì.
Từ nãy đến giờ, điện thoại tôi reo liên tục.
Một vài nhân viên cũ đã bị dụ dỗ, giờ tỉnh ngộ ra và bắt đầu hoảng loạn vì điều khoản cạnh tranh không phải chuyện đùa.
“Chị Thanh, em sai rồi… lúc đó em hồ đồ quá…”
“Giám đốc Thẩm, cho tôi thêm một cơ hội, tôi còn bố mẹ già, con nhỏ…”
“Là Kỷ Minh Huyền và con hồ ly tinh kia lừa bọn tôi! Bọn tôi đâu có muốn đi!”
Tôi nghe từng cuộc gọi đầy nước mắt ăn năn, lòng tôi vẫn bình lặng như nước.
Người lớn, phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Tôi không mở hội từ thiện.
Tôi cúp máy từng cuộc, rồi chặn số.
Kỷ Minh Huyền cũng gửi tin nhắn, không còn cái vẻ ngang ngược trước kia, mà chuyển sang tức tối đe dọa:
“Thẩm Thanh, cô cứ chờ đó! Cái cô giữ lại chỉ là cái xác rỗng! Không quá ba ngày, cô sẽ khóc lóc van xin tôi quay lại!”
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, chỉ thấy buồn cười.
Anh ta lúc nào cũng tự phụ như vậy, luôn nghĩ thành công của “Vân Khởi Công Nghệ” là do một mình anh ta làm nên.
Anh ta vĩnh viễn không nhìn thấy, trong tòa nhà này còn có một thế giới mà anh ta chưa bao giờ đặt chân đến.
Tôi đứng dậy, nói với Tiểu Nhã:
“Thông báo toàn bộ nhân viên đang làm việc, mười phút nữa, họp ở phòng hội nghị lớn.”
“Ngay bây giờ ạ?” Tiểu Nhã hơi bất ngờ.
“Ngay bây giờ.”
Mười phút sau, phòng họp lớn đã kín người. Ai nấy đều mang vẻ thấp thỏm, lo lắng hiện rõ trên mặt.
Tôi đứng trên bục, nhìn xuống những gương mặt vẫn còn ở lại.
Có thực tập sinh mới vào, có nhân viên hành chính, tài chính, cũng có vài kỹ sư trẻ không bị lôi kéo.
Họ là ngọn lửa cuối cùng còn sót lại của “Vân Khởi Công Nghệ”.
“Tôi biết, hiện tại trong đầu mọi người đang nghĩ gì.” Tôi cất giọng, trầm ổn và dứt khoát. “Mọi người đang nghĩ, liệu công ty có sụp không? Liệu chúng ta có sắp mất việc không?”
Bên dưới im lặng như tờ, nhưng ánh mắt của mọi người đã nói lên tất cả.
“Hôm nay tôi đứng ở đây, là để nói với mọi người một điều: ‘Vân Khởi Công Nghệ’ — sẽ không sụp đổ.”
Tôi nghiêng người, bấm vào chiếc điều khiển trong tay.
Màn hình lớn phía sau sáng lên, hiện ra một logo — một chiếc đầu lâu mờ ảo được ghép từ những dòng mã lấp ló.
Bên dưới là một dòng chữ: “Dự án Bóng Ma” (Project Ghost).
Bên dưới bắt đầu rộ lên những tiếng xì xầm.
“Hôm nay, tôi chính thức giới thiệu với mọi người một đội ngũ hoàn toàn mới.”
Ngay khi tôi vừa dứt lời, cửa phụ của phòng họp được đẩy ra.
Một nhóm hơn mười người bước vào.
Họ còn rất trẻ, phần lớn chỉ tầm đôi mươi, ăn mặc đơn giản với áo thun, quần jean, thần thái bình tĩnh, thậm chí có phần lười biếng.
Nhưng khi ánh mắt họ lướt qua màn hình đang hiển thị những dòng mã, đôi mắt ai nấy đều ánh lên một tia sáng gần như thèm khát.
Đó là ánh mắt chỉ xuất hiện khi những hacker đỉnh cao, thiên tài công nghệ đối diện với con mồi hoàn hảo.
“Họ chính là thành viên của ‘Dự án Bóng Ma’.” Tôi giới thiệu, “Ba năm trước, khi tôi phát hiện định hướng công nghệ của công ty có khả năng bị ai đó lợi dụng để trục lợi riêng, tôi đã âm thầm khởi động kế hoạch này.”
“Trong suốt ba năm qua, họ tham gia toàn bộ các dự án cốt lõi của chúng ta dưới danh nghĩa ‘tư vấn ngoài’. Họ hiểu từng dòng mã, từng quy trình, từng hoạt động của công ty.”
“Thậm chí, vài thuật toán chủ chốt mà Kỷ Minh Huyền vẫn luôn tự hào, phần kiến trúc lõi thực sự… là do chính tay họ thiết kế.”