04.“Không phải vậy! Chàng hiểu lầm rồi!”
Nàng vội vã đẩy nhẹ Hứa Thời Khâm, cuống quýt phân bua: “Chân ta bị thương, Hứa đại nhân chỉ đi ngang qua, có ý tốt giúp ta không ngã.”
Ánh mắt Tạ Vô Châu đảo xuống chân trái sưng tấy của nàng.Hứa Thời Khâm cũng lên tiếng giảng hòa: “Hạ quan chỉ vì muốn công chúa không vấp ngã nên mới đắc tội, mong phò mã đừng hiểu lầm.”
Nhìn gương mặt bất biến của Tạ Vô Châu, lòng Giang Trầm Nguyệt đột nhiên dâng lên cảm giác uất ức.Nàng cố chịu đau bước tới, lập tức bị hắn ôm bổng lên.
Bất ngờ khiến nàng kêu khẽ, thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh. Mặt đỏ bừng, nàng rúc đầu vào ngực hắn.Tạ Vô Châu lại nghiêng đầu nhìn Hứa Thời Khâm, giọng lạnh lẽo:
“Đa tạ Hứa đại nhân đã giúp đỡ. Ta sẽ đưa công chúa về phủ trước, hôm khác đích thân đến tạ ơn.”
Hồi phủ xong, Tạ Vô Châu vội mời thái y đến xem chân cho nàng. Sau khi dặn dò, thái y trao thuốc mỡ cho thị nữ:“Phải xoa nóng thuốc trong lòng bàn tay, rồi xoa nhẹ nhàng lên mắt cá chân công chúa.”
Thị nữ vâng dạ, đang toan nhận thuốc thì Tạ Vô Châu đã cầm trước: “Để ta.”
Chỉ còn hai người trong phòng. Hắn nửa quỳ dưới chân nàng, xoa thuốc vào lòng bàn tay rồi cẩn thận xoa lên chỗ sưng.Cảm giác ấm áp truyền từ chân lên tim, khiến lòng nàng rộn ràng.
“Mấy ngày tới, công chúa nên ở nhà nghỉ ngơi, đừng ra ngoài.” Giọng hắn thấp trầm.
Ánh mắt dịu dàng này của hắn khiến mắt nàng sáng rỡ, khẽ hỏi: “Vậy… chàng có thể ở lại cùng ta sớm hơn mỗi ngày không?”
Nghe vậy, động tác xoa thuốc của hắn khựng lại. Lâu thật lâu không đáp, nụ cười trong mắt nàng dần phai.Ngay lúc nàng nghĩ hắn sẽ từ chối, bỗng hắn khẽ nói: “Được.”
Nàng khẽ cười, ánh mắt long lanh.Trong thoáng chốc, hắn mới nhận ra trên mặt nàng có lúm đồng tiền nhẹ, khiến người ta không khỏi muốn chạm vào.
Tối đó, như thường lệ, Tạ Vô Châu lại lấy đệm.Nàng cản: “Chàng không cần ngủ dưới đất nữa.”
Động tác hắn khựng lại, hắn quay sang nàng, nhướn mày: “Công chúa đang bị thương, ta sợ lại đụng đến chỗ đau.”
Mặt nàng thoắt ửng hồng.“Ý ta là, về sau chàng không cần ngủ dưới sàn, chỉ cần nghỉ ngơi chung giường với ta, đâu nhất thiết phải… làm chuyện kia mới được lên giường.”
Gương mặt Tạ Vô Châu thoáng biến sắc. Hắn nhìn nàng, khóe môi cười nhạt: “Trước đây công chúa ghét ta bẩn, ghét ta làm hỏng chiếc giường gỗ lim sơn vàng, chăn gấm lụa là, giờ người không thấy phiền sao?”
Đó đều là những lý do nàng bắt hắn nằm dưới đất.Giang Trầm Nguyệt vội lắc đầu: “Trước kia ta chỉ nói bừa lúc giận, mong chàng đừng để bụng. Chàng là phu quân của ta, phu thê ngủ cùng giường, đắp chung chăn, đó là lẽ thường tình.”
Nghe xong, hắn im lặng khá lâu, tựa như muốn nhìn thấu thật giả trong lời nàng. Cuối cùng hắn đặt đệm xuống, đồng ý nằm chung giường.Tuy rằng khi ngủ hắn vẫn quay lưng lại, nhưng trong lòng nàng đã dâng lên niềm ấm áp kỳ lạ.
Những ngày tiếp theo, hắn ngày nào cũng về sớm ở cạnh nàng. Chân nàng bất tiện, nếu muốn ra ngoài hóng gió, hắn sẽ cõng nàng đi.Điều đó khiến nàng ngỡ như hai người đã bắt đầu những tháng ngày êm đềm.
Vào ngày chân nàng lành hẳn, cũng là sinh thần của hắn.Kiếp trước, nàng chưa từng tổ chức sinh thần cho Tạ Vô Châu, mãi đến lúc đứng trước mộ hắn, nàng mới biết ngày sinh của phu quân là khi nào.
Lần này tái sinh, tất nhiên nàng muốn cho hắn một ngày đặc biệt.Cả ngày hôm đó, nàng bận rộn không ngơi để chuẩn bị, nóng lòng chờ hắn về. Thế nhưng hôm nay, hắn lại về trễ.
Chẳng bao lâu, hạ nhân tới bẩm: “Phò mã nói hôm nay bận việc, sẽ về muộn. Công chúa đừng đợi, cứ nghỉ ngơi trước.”
Trong lòng nàng thoáng dâng chút thất vọng, nhưng vẫn quyết đem ít món ăn hắn thích tới sân luyện võ.Từ xa, nàng nhìn thấy hắn đứng dưới gốc cây bên bờ sông.
“Ta tự qua đó.”Nàng cầm hộp thức ăn, đầy phấn khởi tiến đến.
Vừa tới gần, niềm vui biến mất khi thấy Từ Tiêm Lạc ở bên cạnh hắn. Hai người đều không phát hiện ra nàng.
Từ Tiêm Lạc đưa cho hắn một túi nhỏ: “Vô Châu, mừng sinh thần chàng.”“Chỉ có nàng là nhớ ngày sinh của ta.” Ngữ khí dịu dàng ấy, đời trước lẫn kiếp này nàng chưa từng được nghe qua.
Tim nàng như bị ai bóp mạnh.Từ Tiêm Lạc thở dài: “Nếu năm xưa phụ thân ta không bị bệ hạ giáng tội, chàng không buộc phải cưới công chúa, chúng ta có lẽ đã sớm yên bề gia thất.”
Một tiếng sét dường như xé rách màn đêm.Giang Trầm Nguyệt đứng đờ người, hộp thức ăn trong tay suýt rơi xuống.
05.
Giang Trầm Nguyệt không còn nghe rõ họ nói gì, nàng gần như thất thần rời khỏi sân tập võ giữa cơn choáng váng tột độ.Nàng cũng chẳng biết mình về lại phủ công chúa bằng cách nào, chỉ lập tức dặn dò thị nữ tuyệt đối không được hé lộ nửa lời về chuyện nàng từng đến đó.
Khi trở vào phòng ăn, vẻ mặt nàng ngây dại như kẻ mất hồn, trái tim như bị xé ra thành từng mảnh. Thì ra, Tạ Vô Châu đối đãi ân cần với Từ Tiêm Lạc là bởi hai người từng đính ước, hơn nữa bọn họ lại chân thành cảm mến nhau.
Lòng nàng quặn thắt nhìn mâm thức ăn thịnh soạn do chính tay mình chuẩn bị.Nhớ lời chê trách đầy cay đắng của Tạ Vô Châu lần trước, nàng vì không cam tâm nên đã luyện tập nấu nướng, mong đổi lấy ánh nhìn khác biệt của hắn. Không ngờ, ngay từ đầu tất cả đã như công dã tràng.
Chẳng bao lâu, Tạ Vô Châu trở về, bắt gặp nàng vẫn ngồi ngây trước bàn ăn chưa động đũa, ánh mắt hắn khẽ dao động:“Ta đã sai người báo công chúa không cần đợi, sao người còn chưa dùng bữa?”
Bấy giờ nàng mới giật mình, hàng mi hơi lay động. Gắng nén nỗi chua xót trong lòng, nàng gượng cười:“Chàng ăn rồi phải không, để ta bảo người dọn dẹp.”
Thế nhưng còn chưa kịp gọi hạ nhân, hắn đã ngồi xuống bên cạnh.Nhìn đồ ăn nguội ngắt, nàng vội lên tiếng: “Ta sẽ bảo người hâm nóng lại cho chàng.”
Tạ Vô Châu lại gắp vài miếng nếm thử, giọng điềm tĩnh: “Rất ngon.”
Lời khen này càng khiến tim nàng đau thắt. Không kìm được, nàng buột miệng:“Nếu chàng thấy hợp khẩu vị, sau này ngày nào ta cũng nấu cho chàng ăn, được không?”
Dứt câu, Tạ Vô Châu liền đặt đũa xuống:“Công chúa cốt cách cao quý, không cần đích thân xuống bếp vì một võ phu như ta. Cũng đừng nhọc công đợi ta về dùng bữa, lỡ để người đói lả thì không hay.”
Nét mặt nàng thoáng ảm đạm. Giây lát, nàng gắng đè nén nỗi nghẹn ngào, trầm giọng đáp:“Được, nếu chàng không thích, từ nay ta sẽ không làm nữa.”
Đêm dần về khuya.Hai người nằm quay lưng vào nhau, cách một khoảng xa xăm.
Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng nàng vẫn gắng gượng nhích lại gần, chầm chậm vòng tay ôm lấy eo hắn.Hơi thở Tạ Vô Châu chợt trở nên nặng nề, mặt nàng cũng đỏ bừng.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, in bóng hai người chập chờn trên khung kính.Sau cơn mây mưa cuồng nhiệt, quần áo mồ hôi thấm ướt, trong chút lý trí mơ hồ, nàng ghì chặt cổ hắn, khẽ cất giọng khàn:“Tạ Vô Châu, chúng ta sinh một đứa con, được không?”
Người đang áp lên nàng bỗng khựng lại.Hơi thở hắn vẫn dồn dập, nhưng chỉ gằn ra hai chữ: “Không nên.”
Tựa như rơi xuống băng hầm, trái tim nàng lập tức nguội lạnh.Màn ái ân qua đi, nàng bần thần trăn trở, hồi tưởng những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước với hắn, lại nghĩ đến ba năm sau khi Hung Nô đánh vào, trong lòng dâng lên nỗi bất an.